Có vẻ như ngần ngày, mới thật sự nhận nghỉ việc ở Lục thị, tin nhắn ồ ạt đổ về.
Kèm theo đó là những tin nhắn từ các tổng quản các phòng ban từng thường xuyên trao đổi công việc với , cũng như Tiểu Trần kể lể rằng bây giờ công ty đang rối tung lên, Lục Ứng Hoài thì ngày nào cũng nổi giận.
: ?
điều hành, , Lục thị thiếu là vận hành ?
Tiểu Trần: "Chị Tiểu Trúc, chị , mấy ngày nay nhiều lấy cớ ăn để đến giễu cợt sếp lắm."
: "Giễu cợt chuyện gì?"
Tiểu Trần: "…Nói rằng vốn cô độc, giờ mất bạn gái/vợ nữa."
: "…"
Danh dự của mị!
: "Chị bạn gái của Lục Ứng Hoài, cũng vợ ! Chị và chỉ là quan hệ cấp – cấp trong sạch!"
Thực cũng mong gì khác, nhưng vấn đề là Lục Ứng Hoài !
Có lẽ nhận bắt đầu khó chịu khi nhắc đến chuyện , Tiểu Trần nhanh ch.óng đổi chủ đề, kể về cảnh tượng khốn khổ của trong công ty những Lục Ứng Hoài nổi giận, khiến bật .
Nói thêm vài câu, ném điện thoại sang một bên, chằm chằm lên trần nhà.
Bận rộn như một con ong thợ suốt bao năm qua, đột nhiên rảnh rỗi thế , thật sự quen.
Nghĩ đến điều đó, tự trách một trận.
Ban đầu dự định khi nghỉ việc sẽ du lịch, nhưng nghĩ đến những chuyện xảy ở Khánh Thị khi nghỉ, bỗng mất hứng.
Nghĩ tới nghĩ lui, nhàn rỗi cũng chẳng gì, quyết định về nhà bố ở một thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thu-ky-toan-nang-cua-sep/chuong-15.html.]
Chuyện xảy hồi cấp ba, khi gia đình khá hơn, bố vô tình từ một bạn học của .
Sau đó ôm c.h.ặ.t lấy , mắng một hồi vì giấu họ, dặn dò từ nay chuyện gì cũng giấu.
Thế nên, khi thấy c.h.ử.i ông sếp ch.ó má suốt bảy năm nay và giờ cuối cùng cũng nghỉ việc, vui như trúng .
"Con chịu nghĩ thông suốt mà rời . Tiền mà, ở chẳng kiếm , nhất thiết gò bó ở một chỗ mãi."
Mẹ xoa đầu , dịu dàng : "Con gái là cô gái tuyệt vời nhất thế giới, chẳng nơi nào mà yêu quý con cả."
Bố thì mắng: "Bà chỉ chiều nó!"
Nhìn bố , lao ôm họ, nũng một hồi, đến ngậm miệng nổi.
Ở nhà hai ngày vui vẻ, khi xác nhận rằng hiện tại tiền bạc đầy đủ, cũng ý định ngay, thì ngọn lửa mai mối dập tắt bấy lâu nay của bùng lên.
Nghĩ đến mối tình thầm lặng hy vọng và kinh nghiệm tình cảm trống rỗng của , cũng chẳng chần chừ gì mà gật đầu đồng ý.
Có câu - Từ xa xỉ mà trở về giản dị thì khó.
Nhìn thấy loại như Lục Ứng Hoài , bây giờ khác, thật sự chẳng thể chút rung động nào.
Im lặng uống cà phê, cố nén sự khó chịu đối với đối tượng xem mắt.
Người đàn ông đối diện thao thao bất tuyệt: " cô Thành từng việc ở Lục thị? Công việc như thế nghỉ, đúng là một cái 'bát cơm sắt' đấy chứ."
khan hai tiếng: "Bận quá."
Anh nhận sự qua loa của , nghiêm túc gật đầu: " , phụ nữ nên quá vất vả, ở nhà hỗ trợ chồng và dạy dỗ con cái là ."
"Nghe đây cô Thành thư ký? Đó là công việc chỉ lúc còn trẻ thôi nhỉ. Không cô thật sự tự nghỉ việc, là gì sai phạm đuổi ngoài?"
Ý tứ rõ ràng là ám chỉ thành công trong việc "câu kéo" ai đó, cuối cùng rời trong bẽ bàng.