Thư Ký Toàn Năng Của Sếp - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:56:34
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

theo , cảnh tượng chẳng còn lạ lẫm gì nữa.

 

Lục Ứng Hoài lúc tâm trạng chẳng khác nào một thùng t.h.u.ố.c nổ, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng thể phát nổ, mà ai trong công ty cũng ít nhiều từng chịu đựng điều đó.

 

mà…

 

len lén khuôn mặt của Lục Ứng Hoài.

 

Có lẽ vì hôm nay sắp ngoài, tâm trạng trông vẻ khá hơn, khóe môi như cong lên, giống như đang .

 

Mãi đến khi đặt xong tài liệu và chuẩn về văn phòng để xử lý công việc, vẫn yên lặng, giao thêm bất cứ nhiệm vụ rắc rối nào.

 

Nhìn đàn ông chăm chú việc bên đống tài liệu chất cao, bước ngoài đôi giày cao gót, nhẹ nhàng đóng cửa , để văn phòng cho .

 

Khi về khu vực việc của nhân viên, bầu khí náo nhiệt thường ngày khôi phục.

 

Người đồng nghiệp hôm qua trêu thấy đến, liền mỉm , gì đó với xung quanh lên tiếng chào hỏi.

 

"Chị Tiểu Trúc, hôm qua chị khỏe ?" Anh hỏi.

 

"Không gì cả."

 

"Vậy là việc khác cần ?"

 

"Không luôn." từ xuống : "Sao? tan đúng giờ mà kỳ lạ lắm ?"

 

Anh lập tức đáp: "Bảy năm đấy, chị Tiểu Trúc. Trong bảy năm, đây là đầu tiên chị tan đúng giờ mà thêm giờ."

 

Mấy nhân viên khác cũng xúm , mỗi một câu: "Chúng còn tưởng chị bán cho Lục thị chứ."

 

"Nếu mà thật sự bán , Lục thị là của . Lúc đó còn thêm giờ hơn nữa, hiểu ?" tiện tay cầm tập tài liệu gõ nhẹ lên đầu họ: " cũng như thôi, đều là dân công sở cả."

 

Đang chuyện vui vẻ, Tiểu Trần ôm một đống tài liệu ngang qua, thấy liền vội vàng đưa tài liệu cho một khác chạy tới.

 

"Chị Tiểu Trúc!"

 

Cô nhóc ngọt ngào chào hỏi, nhưng khuôn mặt nhanh ch.óng hiện lên vẻ ngập ngừng như gì đó mà dám.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thu-ky-toan-nang-cua-sep/chuong-7.html.]

Ấp úng mãi, kéo tay dẫn xa khỏi đám đông, đó mới mở miệng: "Chị Tiểu Trúc, sếp, ..."

 

: "?"

 

Lục Ứng Hoài giao cho cô nhóc công việc khó khăn gì mà ?

 

Tiểu Trần do dự nửa ngày, cuối cùng chỉ nhăn nhó để một câu: "Thôi ."

 

Dấu hỏi chấm đầu càng nhiều thêm.

 

"Hôm qua Lục Ứng Hoài khó em ?"

 

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ thời gian mặt là dễ xảy chuyện nhất.

 

Cô nhóc lắc đầu, với vẻ mặt như một hùng chịu hi sinh, vỗ vai : "Chị Tiểu Trúc, chúc chị một chuyến vui vẻ."

 

???

 

Không lẽ Lục Ứng Hoài tin định nghỉ việc, cảm thấy quá nhiều bí mật, nên định nhân cơ hội công tác để… bịt miệng?

 

Nghi ngờ cứ lởn vởn trong đầu mãi cho đến khi cả hai lên chiếc máy bay riêng.

 

Thông thường, khi bay, Lục Ứng Hoài luôn đeo mặt nạ ngủ.

 

Sau khi định chỗ , theo thói quen đưa mặt nạ cho .

 

chỉ hờ hững nhận lấy, đặt bên cạnh, ngả , dựa ghế sofa, chằm chằm .

 

Lục Ứng Hoài tuy phần kỹ tính, nhưng khuôn mặt đến mức khó tin.

 

bằng ánh mắt lạnh lùng, đôi mắt đào hoa vẫn như ẩn chứa tình ý, dễ khiến khác rung động.

 

Mặc dù quyết định nghỉ việc, vẫn nghĩ một cái cớ hợp lý cách nào để chuyện với Lục Ứng Hoài.

 

Ở bên cạnh suốt bảy năm trời, gần như dám chắc còn hiểu hơn cả ruột từng chăm sóc chu đáo.

 

Nếu đột ngột đưa ý định nghỉ việc, chắc chắn sẽ nổi giận.

 

 

Loading...