Thú Thế Làm Ruộng: Giống Cái Ác Độc Được Giống Đực Đoàn Sủng - Chương 38: Hung hăng yêu thương
Cập nhật lúc: 2026-03-12 17:46:50
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc khí thế Tuyết U Trần bùng nổ, Diệp Bạch Chỉ căn bản thể chống đỡ nổi.
Cô chỉ cần , cảm nhận thở nam tính bao trùm lấy là tim đập loạn nhịp. Cô lý nhí đáp: "Em chẳng gì cả."
"Lần đó... em cũng gan lớn đến thế."
"Thật đấy."
Hơn nữa nếm trải sự mạnh mẽ của , cô cảm giác cơ thể khó lòng chịu đựng nổi thêm nữa. Tuy rằng đang mang thai, nhưng ở Thú Thế, quan hệ mật lợi cho cơ thể giống cái, giúp họ nhận sự vỗ về từ thú phu. Sức mạnh thú phu cũng thể nuôi dưỡng cơ thể giống cái. Thú phu càng mạnh, tác dụng nuôi dưỡng càng lớn. Tuyết U Trần vốn sở hữu thực lực cấp chín, chuyện đối với cô đương nhiên là đại bổ.
Thậm chí lúc , cô cảm thấy bàn tay sắp nhịn mà chạm l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của .
Tuyết U Trần ép sát xuống, như giam cầm cô trong vòng tay, đôi mắt tựa tranh vẽ trầm xuống đầy tình tứ. Người con gái trong lòng hình mảnh mai mềm mại, làn da trắng ngần như băng tuyết, đôi mắt long lanh ngấn nước đầy vẻ yếu đuối động lòng , vô tình chính là thứ mê hoặc nhất.
Ánh mắt Tuyết U Trần tối sầm , ngón tay mơn trớn cánh môi cô, giọng khàn khàn: "Bạch Chỉ thật ngoan, lúc đó dám , giờ dám?"
Giọng trầm ấm, mát lạnh của mang theo một sự chiếm hữu cực kỳ mạnh mẽ. Diệp Bạch Chỉ mà tim rung động dữ dội, cả mềm nhũn .
Gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng, cô lấy dũng khí mà đưa tay nhẹ nhàng chọc n.g.ự.c , nhịn hỏi: "Ngày đó em tính kế , từng g.i.ế.c em luôn ?"
Tuyết U Trần khẽ , ôn nhu giải thích: " nỡ."
Cảm giác dành cho cô là một loại tình cảm nảy nở muộn màng. Thế nên ngay cả khi hiểu rõ lòng , cũng để thuộc hạ động cô. Hơn nữa lúc dù trúng Hoa Mê Tình, nếu cơ thể thực sự chán ghét cô, thà liều chịu trọng thương cũng sẽ gì cả. sự thật là cơ thể hề bài xích, thậm chí còn thuận theo bản năng mà thực hiện hành vi.
Câu trả lời khiến Diệp Bạch Chỉ vô cùng đắc ý, cũng cho cô thêm tự tin. Cô vươn tay ôm lấy Tuyết U Trần, đôi môi ghé sát yết hầu : "Em còn thể lớn gan hơn nữa đấy."
Oàng...
Dường như thứ gì đó thoát khỏi xiềng xích, giống như lũ tràn đê. Sóng ngầm trào dâng nơi đáy mắt Tuyết U Trần: "Bạch Chỉ, đêm nay định buông tha cho em ."
Diệp Bạch Chỉ khẽ đầy khiêu khích, ghé tai thì thầm: "Vậy định buông tha cho em thế nào?"
Tuyết U Trần bật , thật là một cô nàng ngoan, lúc còn "giương nanh múa vuốt" một chút. Hắn cô nửa nửa , ánh mắt đầy vẻ đoạt lấy: "Bạch Chỉ, lát nữa xin tha đấy."
Dứt lời, chẳng để Diệp Bạch Chỉ kịp phản ứng, đôi môi Tuyết U Trần nhanh ch.óng áp xuống.
Lúc đầu còn hết sức dịu dàng, nhưng đó dần trở nên dồn dập như mưa sa bão táp, tước đoạt thở, nuốt chửng cảm giác của cô. Dường như mất kiểm soát, đè c.h.ặ.t lấy cô, thở hung hăng nồng nàn. Bao nhiêu sự kìm nén suốt mấy ngày qua đều trút hết khoảnh khắc .
Số nhà 25
Diệp Bạch Chỉ khó nhọc tìm kiếm dưỡng khí giữa những nụ hôn hỗn loạn. Cô khóa c.h.ặ.t trong lòng, chìm đắm trong thở của . Cô cảm nhận cơ thể dần nóng bừng lên. Ngày thường luôn khắc chế và ôn nhu, nhưng lúc cô mới thực sự cảm nhận thở dã tính của một vị Tuyết Lang Vương.
Càng về , cô càng xoay đến mức rã rời tê dại, tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c: "Tuyết... Tuyết U Trần..."
Cô tự chủ mà gọi tên , giọng ngọt ngào mềm mỏng.
"Ừm, ngoan, đây."
Tuyết U Trần giữ c.h.ặ.t hai tay cô, giọng khàn khàn đầy uy quyền nhưng vẫn chan chứa sự che chở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thu-the-lam-ruong-giong-cai-ac-doc-duoc-giong-duc-doan-sung/chuong-38-hung-hang-yeu-thuong.html.]
Dần dà, Diệp Bạch Chỉ bắt đầu chịu nổi, phát những tiếng nức nở nhỏ bé. Tuyết U Trần hận thể khảm c.h.ặ.t cô sâu trong tim . Đêm khuya, trong căn phòng chỉ còn những thanh âm nồng nàn tình tứ.
...
Sáng hôm khi trời hửng nắng, Diệp Bạch Chỉ vẫn còn buồn ngủ, cô thực sự giày vò cả đêm. Dù cố gắng dịu dàng khắc chế, nhưng về vẫn chút mất kiểm soát. Hắn quá mạnh mẽ, khiến cô phần đuối sức.
Tuyết U Trần dậy từ sớm, ôm lấy con gái trong lòng, yêu thương khôn xiết. Hắn chỉ cứ thế ôm cô mãi rời. Trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn.
Hắn đưa tay vuốt nhẹ hàng mi cô, dáng vẻ cô một đêm "hung hăng yêu thương", ánh mắt tối một chút.
Diệp Bạch Chỉ còn mở nổi mắt: "U Trần, đừng mà..."
Giọng cô khàn đặc.
Tuyết U Trần trìu mến đáp: "Ừm, ngoan, ngủ , trêu em nữa."
Hắn chỉnh tư thế thoải mái cho cô, để cô yên tâm ngủ tiếp. Một lát , thấy trời sáng rõ, mới cẩn thận dậy, đắp chăn cho cô bước ngoài. Có một việc cần xử lý.
Đến giữa buổi sáng Diệp Bạch Chỉ mới tỉnh dậy. Vừa tỉnh, cô thấy tinh thần sảng khoái lạ thường, nhẹ nhõm dễ chịu. Cô kinh ngạc phát hiện dị năng hệ mộc của thăng lên cấp một. Thậm chí mảnh ruộng trong gian cũng mở rộng đáng kể, giờ đây rộng chừng một mẫu đất.
"Không thể nào, chuyện còn giúp tăng dị năng và thăng cấp gian nữa ?" Diệp Bạch Chỉ vô cùng bất ngờ.
"Đất đai trong gian màu mỡ thế , thể cho hạt giống gieo trồng để tăng sản lượng, mới đem ngoài trồng."
Những thực vật sinh trưởng hạt giống ươm trong gian đều sẽ nâng cấp, cho năng suất cao. Đến lúc đó đem ngoài trồng, chúng sẽ khả năng thích nghi cực với môi trường, chỉ cần dựa việc canh tác là trong bộ lạc đều thể no bụng. Không nhất thiết mạo hiểm săn. Như , ngay cả những thú nhân bình thường dị năng cũng thể sống .
Vừa bước khỏi gian, một lát Tuyết U Trần . Trên tay bưng bữa sáng, ánh mắt cô đầy sủng ái: "Em tỉnh ?"
"Vâng."
"Đói đúng , em rửa mặt ăn sáng nhé."
Tuyết U Trần chuẩn sẵn nước và đồ dùng vệ sinh bên cạnh cho cô tiện sử dụng. Sau khi vệ sinh xong, cô bắt đầu dùng bữa. Tuyết U Trần cũng ăn, vẫn luôn chờ để ăn cùng cô.
Ăn xong, Tuyết U Trần giúp cô chải đầu. Tuy động tác còn chút vụng về nhưng dịu dàng và tỉ mỉ. Nhìn dáng vẻ , cô ngay đây từng chải tóc cho ai bao giờ. Nếu là lúc , lẽ cô quen với sự chăm sóc chu đáo của , nhưng đêm mặn nồng qua, cô thấy tự nhiên hơn hẳn.
"Xong ."
"Em xem và cả thế nào, họ ngoài . Em còn định lát nữa lên núi kiếm ít nhựa thông về nến." Buổi tối tối thui mà nến thì bất tiện vô cùng.
Vừa bước sân, Diệp Bạch Chỉ thấy vu y Dạ Vu Lan nhiều ngày gặp. Cậu đang bắt mạch kiểm tra sức khỏe cho Diệp Xuyên.
"Em gái, em tỉnh . Mẹ mời vu y đại nhân đến xem xét tình hình cho để chuẩn nối xương."
Diệp Bạch Chỉ bấy giờ mới hiểu tại Dạ Vu Lan mặt ở đây. Nghe thấy tiếng động, Dạ Vu Lan cũng ngoảnh . Sau nhiều ngày gặp, trông cô càng thêm thanh thoát diễm lệ, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, toát vẻ nghiêng nước nghiêng thành. Đôi mắt long lanh như nước, tràn ngập ánh mặt trời.
Chỉ cần liếc qua một cái, Dạ Vu Lan dáng vẻ của cô chính là dáng vẻ thú phu nuông chiều, yêu thương hết mực.