Thú Thế Làm Ruộng: Giống Cái Ác Độc Được Giống Đực Đoàn Sủng - Chương 47: Quả thực thành tinh

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:21:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không gian đột nhiên vang lên thanh âm khiến Diệp Bạch Chỉ cũng giật .

 

Hồi còn ở mạt thế cô sở hữu gian.

 

Có thể từ lúc sinh ở kiếp , cô thức tỉnh thiên phú gian, luôn mang theo nó bên .

 

mãi cho đến tận khi cô qua đời ở kiếp , gian cũng từng phát tiếng bao giờ.

 

Sự xuất hiện đột ngột của âm thanh Diệp Bạch Chỉ cảm thấy chút quỷ dị.

 

Cũng may giọng trong trẻo, dễ , khiến cảm thấy trong lòng khá thoải mái.

 

“Phần thưởng chính là mấy thứ , còn gì khác ?”

 

“Cậu về công đức, tích lũy công đức thì tác dụng gì?”

 

Diệp Bạch Chỉ hỏi xong thì gian còn tiếng trả lời nữa.

 

Cô tự thêm nhiều câu nhưng vẫn phản hồi.

 

Nếu chiếc bàn gỗ trong sân nhà của gian thực sự xuất hiện thêm mấy món đồ, Diệp Bạch Chỉ chắc chắn sẽ nghi ngờ tất cả chỉ là ảo giác.

 

Cô cảm nhận động tĩnh bên ngoài một chút, thấy Đại Bảo vẫn còn đang ngủ.

 

Cô liền vội , bắt đầu đem hạt giống lúa mì trồng xuống đất trong gian.

 

Tốc độ sinh trưởng của ruộng đất trong gian vốn nhanh, khi dị năng hệ mộc tăng cấp, cô sẽ dùng nó để thúc chín.

 

Chẳng mấy chốc là thể ăn đồ từ bột mì .

 

Cô còn đem những thứ thu hoạch đó như đậu nành, hẹ, gừng, hành trồng xuống hết.

 

Để ăn lúc nào cũng thể hái ngay.

 

Cô vốn tưởng thể sống yên ở bộ lạc tộc thỏ, nào ngờ hiện giờ xảy chuyện như .

 

điều cũng khiến Diệp Bạch Chỉ nhận rằng, đại lục Thú Thế luôn rình rập những hiểm nguy.

 

Cô bắt buộc nhanh ch.óng khiến bản mạnh mẽ lên.

 

Sau khi trở , Diệp Bạch Chỉ bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, dùng nước suối linh trong gian nấu một nồi cháo trứng gà khoai lang đỏ.

 

Cũng may đó vì sợ trứng gà vỡ nên cô cất gian.

 

Giờ đây cô thể nấu cháo cho Đại Bảo ăn.

 

Thằng bé mới sinh, chắc là thể ăn đồ quá cứng, ăn chút cháo chắc là .

 

Cô đun nước để pha sữa bột cho bé uống.

 

Khi Đại Bảo đang ngủ, bé mơ màng ngửi thấy mùi thơm nên mở mắt dậy.

 

Bé dùng tay dụi đôi mắt, cất giọng mềm mại: "Mẹ!"

 

Vừa tiếng gọi , lòng Diệp Bạch Chỉ như tan chảy .

 

Cô vội vàng đến bên giường, dáng vẻ lờ đờ mới tỉnh giấc của Đại Bảo, dịu dàng : "Bảo bảo, con tỉnh !"

 

"Mẹ, ôm!"

 

Đại Bảo tỉnh hẳn, chỉ theo bản năng đưa tay đòi Diệp Bạch Chỉ ôm.

 

Diệp Bạch Chỉ dang tay bế bé lòng, áp mặt mặt bé.

 

"Tỉnh thì , đun nước nóng và pha nước đủ ấm , để tắm cho con một cái, tắm xong chúng ăn cơm."

 

"Mẹ, con... con tự tắm !"

 

Đại Bảo thẹn thùng, đỏ cả mặt.

 

Đứa bé nhỏ xíu thế thẹn thùng ?

 

"Không , một con mà tắm ?"

 

Đại Bảo khẳng định chắc nịch: "Được ạ!"

 

Diệp Bạch Chỉ thực sự kinh nghiệm, chỉ đành để Đại Bảo tự tắm.

 

Sau khi tắm xong, Đại Bảo tự mặc chiếc yếm bò ngoài.

 

Chiếc yếm cũng là quần áo do gian cung cấp.

 

Đại Bảo bò , bé chống tay xuống đất dậy, đó lẫm chẫm vịn tường bước .

 

Bước thạo lắm, trông vụng về, thỉnh thoảng còn ngã một cái.

 

Nhìn cảnh đó, Diệp Bạch Chỉ xót xa vô cùng, định tiến đỡ bé.

 

"Mẹ, con tự mà."

 

Diệp Bạch Chỉ ngẩn ngơ hồi lâu vẫn hồn .

 

Đến lúc cô mới thực sự cảm nhận rõ ràng đây chính là thế giới thú nhân, khác biệt với thế giới nàng từng sống.

 

Nếu đứa trẻ nào cũng thông minh đáng yêu như thế , cô nguyện ý sinh thêm nhiều con ở đại lục Thú Thế.

 

Chỉ cần thôi, lòng cô thấy đong đầy niềm vui.

 

Khi đến cạnh bàn, bé vẫn còn thấp nên thể leo lên ghế .

 

Diệp Bạch Chỉ bế bé lên, ôm lòng để bé ăn cơm.

 

"Đây là sữa bột, còn đây là cháo trứng gà khoai lang đỏ."

 

Đại Bảo ôm bình sữa uống .

 

"Mẹ ơi, ngon quá!"

 

"Ừ, ngon thì uống , còn pha thêm cho con, chỗ vẫn còn."

 

Đại Bảo càng tươi hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thu-the-lam-ruong-giong-cai-ac-doc-duoc-giong-duc-doan-sung/chuong-47-qua-thuc-thanh-tinh.html.]

 

Diệp Bạch Chỉ cảm thấy nụ của con thể khiến quên phiền muộn.

 

Khi ăn cháo, Đại Bảo tự dùng thìa múc uống, cần cô đút.

 

"Mẹ ơi, cháo ngon quá mất."

 

"Mẹ ơi, cháo thơm quá ạ."

 

"Mẹ nấu cơm là ngon nhất."

 

"Mẹ là nhất thế gian..."

 

Đại Bảo húp cháo dùng giọng non nớt nịnh nọt.

 

Bé trao cho cô quá nhiều cảm xúc ngọt ngào.

 

Khiến Diệp Bạch Chỉ kìm mà nhếch môi .

 

"Cái thằng bé , miệng lưỡi ngọt xớt, lớn lên sẽ bao nhiêu giống cái mê mẩn đây."

 

Diệp Bạch Chỉ đưa tay nhẹ nhàng véo cái má nhỏ của bé, cảm giác mềm mại cực kỳ thích.

 

"Nếu con thích ăn thì nấu cho con, đủ món ngon."

 

"Giờ con còn nhỏ nên húp cháo , đợi con lớn thêm chút nữa, ăn đồ khác thì cho."

 

Vừa xong, Diệp Bạch Chỉ mới nhận Đại Bảo mọc răng , cả hàm lẫn hàm đều những chiếc răng nhỏ xíu.

 

Vậy chẳng lẽ bé thực sự thể ăn những món khác ?

 

"Mẹ gì con cũng ăn hết."

 

Cứ như , hai con tạm thời ở nơi .

 

Buổi tối khi ngủ chỉ duy nhất một chiếc giường, Dạ Vu Lan vẫn đang hôn mê đó.

 

Diệp Bạch Chỉ thể cũng leo lên giường ngủ .

 

Càng thể để ân nhân cứu mạng của hai con như Dạ Vu Lan đất.

 

Huống hồ Dạ Vu Lan vẫn còn là một bệnh.

 

Cô tìm một ít cỏ sạch rải xuống đất, đặt Đại Bảo ngủ ở cạnh giường.

 

Cô định bụng sẽ ngủ đống cỏ đất.

 

Đại Bảo chớp đôi mắt to tròn trong veo: "Mẹ, cũng lên đây ."

 

"Con ngủ giường là , đất."

 

"Tại lên giường ngủ?"

 

"Làm với chú Dạ của con chút nào."

 

Dù ở đại lục Thú Thế hề quan niệm về danh tiết, nhưng Diệp Bạch Chỉ vẫn cảm thấy thỏa đáng.

 

Số nhà 25

Cô dỗ dành mãi mới khiến Đại Bảo chịu ngủ một giường.

 

Còn cô thì ngủ đống cỏ.

 

vì cỏ quá cứng, cô quen nên mất ngủ, trằn trọc mãi đến nửa đêm mới chợp mắt .

 

Kết quả là sáng sớm hôm thức dậy, Diệp Bạch Chỉ vẹo cổ, cổ cứng đờ thể cử động nổi.

 

Đại Bảo lộ vẻ lo lắng, cố gắng nhíu đôi lông mày nhỏ: "Mẹ, để Đại Bảo thổi thổi cho nhé."

 

Nói , Đại Bảo đặt bàn tay nhỏ lên cổ Diệp Bạch Chỉ, dị năng hệ mộc bắt đầu lưu chuyển.

 

Lúc cổ của Diệp Bạch Chỉ mới thấy đỡ hơn hẳn.

 

"Cái đó... chỉ là cẩn thận thôi, con lo lắng ."

 

"Nếu Đại Bảo lo lắng thì cũng lên giường ngủ cùng Đại Bảo ."

 

"Chú Dạ ngủ say lắm, chú cựa quậy , chúng cũng cựa quậy thì chú sẽ ạ."

 

"Hơn nữa cha cũng gửi gắm cho chú Dạ mà."

 

Diệp Bạch Chỉ thấy thì biến sắc, tim thót : "Gửi gắm là ?"

 

"Thì bốn đêm khi đang ngủ, cha về thăm , con thấy cha với là nếu cha gia cố kết giới mà về , thì hãy để chú Dạ thú phu thứ hai của để chăm sóc !"

 

Diệp Bạch Chỉ chuyện .

 

“Con cha con mấy đêm nay về nhà nhưng ?”

 

Đại Bảo đáp: "Vì ngủ say quá mà, tất nhiên là ."

 

"Cha tự một với nhiều điều."

 

"Cha tình hình kết giới bên nghiêm trọng, cha chắc thể trở về , cha truyền cho một ít sức mạnh, còn dặn con khi đời chăm sóc cho ."

 

"Cha bảo cha nhất định sẽ trở về."

 

"Nếu mà ngủ ngon nữa là do Đại Bảo vô dụng, chăm sóc cho ."

 

Đại Bảo trưng vẻ mặt buồn bã, tự trách.

 

Khóe miệng Diệp Bạch Chỉ giật giật.

 

Đứa nhỏ quả thực thành tinh .

 

Diệp Bạch Chỉ cũng chẳng dám nghĩ đến việc Dạ Vu Lan thú phu của cô.

 

“Chả trách khi con tỉnh đòi tìm cha, cũng chẳng hỏi han gì.”

 

Hóa bé cái gì cũng hiểu hết .

 

"Bởi vì con cảm nhận cha vẫn còn sống, nhưng cha việc nên thể tới, chú Dạ ở đây bảo vệ ."

 

Loading...