Thú Thế Manh Sủng: Thú Phu, Hôn Một Cái! - Chương 100: Vạch Rõ Ranh Giới

Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:44:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Đế đem bộ trứng chim còn chiên chín, tiện thể bắt thêm một con lợn rừng, nướng đến mức ngoài cháy trong mềm.

Ba đ.á.n.h chén một bữa no nê.

Bạch Đế bờ sông lấy nước.

Tang Dạ lười biếng quấn cây, Hoãn Hoãn ôm la bàn xoay vòng tại chỗ, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Bạch Đế xách nước trở về, vẫy tay gọi Hoãn Hoãn: "Lại đây."

Hoãn Hoãn chạy tới, đặt la bàn xuống, Bạch Đế nắm lấy tay em, cẩn thận rửa sạch sẽ giúp em.

Hoãn Hoãn cố ý vẩy ngón tay, hất nước lên mặt Bạch Đế.

Bạch Đế cưng chiều em: "Nghịch ngợm."

Hoãn Hoãn hì hì chạy .

Sau khi rửa tay xong, Bạch Đế đổ bộ nước còn lên con trăn, giúp nó hạ nhiệt một chút.

Thời tiết ngày càng nóng bức, cho dù ở trong rừng cũng cảm thấy oi bức.

Bạch Đế và Hoãn Hoãn thì còn đỡ, chủ yếu là Tang Dạ chịu nổi, nóng đến mức nhấc nổi sức lực, mang vẻ mặt ủ rũ thiếu sức sống.

Sau khi nước mát, Tang Dạ cảm thấy khá hơn một chút.

Hoãn Hoãn lo lắng cho : "Hay là cứ về nghỉ ngơi ?"

Tang Dạ lắc đầu, dùng đuôi rắn cuốn lấy em, đặt lên lưng rắn.

Họ sâu trong rừng một đoạn, mắt thấy cây cối xung quanh ngày càng cao lớn, cành lá rậm rạp che khuất bầu trời, gần như sắp thấy ánh nắng bên ngoài nữa, nhiệt độ cũng từng chút một giảm xuống, trở nên mát mẻ hơn nhiều.

Nơi giống Nguyên Thủy Sâm Lâm, mặt đất mọc đầy rêu xanh dày đặc, giẫm một cước xuống là nước.

Tang Dạ vô cùng thích nơi , dự định nếu quá nóng, sẽ đến đây tránh nóng.

Hoãn Hoãn vẫn đang nghịch chiếc la bàn trong tay, kim chỉ nam vẫn nhúc nhích.

Đã một quãng đường xa như , vẫn tìm thấy tung tích của khoáng mạch.

Hoãn Hoãn thất vọng thở dài một tiếng.

Bạch Đế hỏi: "Em đang tìm thứ gì ?"

Tang Dạ cẩn thận tránh những vũng nước và rễ cây mặt đất, cố gắng thật vững vàng, tránh để Hoãn Hoãn cảm thấy xóc nảy. Nghe thấy lời Bạch Đế, Tang Dạ tuy đầu , nhưng đang nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của Hoãn Hoãn.

Rõ ràng họ đều Hoãn Hoãn đang giấu giếm tâm sự.

Hoãn Hoãn : "Em đang tìm khoáng mạch, tiếc là tìm thấy."

Bạch Đế khéo léo dẫn dắt: "Trông em vẻ một khoáng mạch?"

Hoãn Hoãn thể nhận nhiệm vụ của Hệ thống bắt buộc khai thác một khoáng mạch, em do dự một chút, mới trả lời ậm ờ: "Em cần nhiều tinh thạch."

Tang Dạ đột nhiên đầu , há miệng, nhả một đống tinh thạch lấp lánh.

"Lúc rời khỏi Thần Điện, quá vội vàng, mang theo nhiều tinh thạch, chỉ mang theo một chút thôi, em lấy hết , đủ thì gom thêm."

Hoãn Hoãn cho kinh ngạc.

Tên thể nhả nhiều tinh thạch từ trong miệng như ?

Trong miệng giấu một gian lưu trữ ?!

Bạch Đế ôn tồn : "Anh gửi một ít tinh thạch ở chỗ bạn trong Thú Thành, nếu em gấp dùng, thể Thú Thành một chuyến, lấy tinh thạch đó về cho em."

Hoãn Hoãn vội vàng xua tay: "Đừng , phiền phức lắm."

Bạch Đế : "Em gì thì cứ với bọn , đừng luôn giấu giếm kìm nén trong lòng, bọn sẽ giúp em."

Hoãn Hoãn cảm động, nhưng đồng thời cảm thấy khổ não.

Nếu em một khoáng mạch, họ chắc chắn sẽ khai thác khoáng mạch Nham Thạch Sơn, như , tất cả đều bắt buộc chuyển nhà.

Em thể vì chuyện riêng của một , mà xáo trộn cuộc sống của tất cả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thu-the-manh-sung-thu-phu-hon-mot-cai/chuong-100-vach-ro-ranh-gioi.html.]

Im lặng một hồi lâu, em mới nũng : "Anh đừng Thú Thành, em xa ."

Bạch Đế vươn tay ôm em lòng, hôn lên má em: "Anh cũng xa em."

"Vậy đừng Thú Thành nữa."

Bạch Đế vốn dĩ cũng Thú Thành lắm, phận của quá nhạy cảm, một khi xuất hiện ở bất kỳ Thú Thành nào, đều khả năng rước lấy những rắc rối cần thiết.

Anh sẵn sàng Thú Thành là vì Hoãn Hoãn, bây giờ nếu Hoãn Hoãn Thú Thành, đương nhiên cũng dứt khoát đồng ý.

"Được."

Hoãn Hoãn bảo Tang Dạ thu tinh thạch đó.

Tang Dạ : "Anh cần nữa, tặng hết cho em đấy."

Hoãn Hoãn nhớ Bạch Đế và Sương Vân đều giao tinh thạch cho em bảo quản, thế là em cũng khách sáo nữa, dứt khoát cất bộ tinh thạch đó trong gian nhẫn.

Em lắc lắc chiếc nhẫn ngón áp út, híp mắt : "Em cất hết tinh thạch của các trong , các dùng thì tự lấy nhé."...

Khi ba trở về Nham Thạch Sơn, mặt trời lặn.

Sương Vân chán nản xổm bên cạnh vườn rau, thấy Hoãn Hoãn trở về, lập tức chạy tới, ôm em lòng cọ cọ.

"Mọi ? Anh về nhà thấy ai, còn tưởng Bạch Đế và Tang Dạ dẫn em bỏ trốn chứ!"

Hoãn Hoãn đẩy cái đầu ch.ó của : "Chỉ hai bỏ trốn, từng ba bỏ trốn bao giờ, trí tưởng tượng của cũng phong phú thật đấy!"

Sương Vân hỏi: "Trí tưởng tượng là gì?"

"Chính là trong đầu thêm một cái hố đen."

Sương Vân mang vẻ mặt dấu chấm hỏi của da đen:?

Huyết Linh từ đỉnh núi bay xuống, bước tới, Bán Chi Liên từ trong ống tay áo chui , quấn lấy cổ tay Hoãn Hoãn, thiết cọ cọ mu bàn tay em, giống như đang nũng với em.

Hoãn Hoãn thấy Huyết Linh đến, liền theo bản năng lùi bước sang bên cạnh, che chở Tang Dạ ở phía .

Em đẩy nụ hoa nhỏ đang bám riết lấy , mắt Huyết Linh: "Anh đến gì?"

Huyết Linh như sự đề phòng của em, nhếch môi khẽ: "Con nhớ , cha, đương nhiên đưa nó đến tìm cô ."

Hoãn Hoãn nhíu mày.

Tuy em giải thích rõ ràng với Bạch Đế và Sương Vân, nhưng em cũng thể để mặc Huyết Linh cứ mập mờ như mãi .

Bây giờ đều mặt, Hoãn Hoãn quyết định nhân cơ hội chuyện, tránh để nảy sinh hiểu lầm.

"Nếu thực sự một đứa con, thì tìm một giống cái giao phối là , việc gì cứ cầm một đóa hoa đến tìm ? gia đình, đừng luôn những chuyện khiến hiểu lầm nữa, sẽ tức giận đấy!"

Nụ của Huyết Linh khựng , nhưng nhanh sâu sắc hơn, giống như một đóa hoa túc nở rộ đến cực hạn.

Đẹp đẽ gì sánh bằng, nhưng tỏa thở nguy hiểm chí mạng.

"Tiểu gia hỏa, cô vạch rõ ranh giới với ?"

Hoãn Hoãn đến mức da đầu tê dại, nhưng vẫn cố chống đỡ đáp một chữ: "."

Huyết Linh gật đầu: "Rất ."

Bán Chi Liên dường như nhận cơn giận trong l.ồ.ng n.g.ự.c , sợ hãi đến mức nụ hoa nhỏ khẽ run rẩy: "Oa~"

Bạch Đế vốn dĩ định bàng quan đến cùng, lúc thấy Huyết Linh dấu hiệu nổi giận, Bạch Đế lập tức tiến lên nửa bước, che chở Hoãn Hoãn ở phía .

Sương Vân và Tang Dạ cũng cảnh giác hẳn lên.

Huyết Linh hề để tâm đến sự thù địch của họ, nhẹ nhàng vuốt ve nụ hoa nhỏ vẫn đang trong cơn hoảng sợ, vô cùng bất lực thở dài: "Bảo bối nhỏ đáng thương, con cần con nữa , nếu , giữ con cũng chẳng ích lợi gì nữa."

Nói xong, liền bóp c.h.ặ.t nụ hoa nhỏ, đầu ngón tay bùng lên ngọn lửa.

Bán Chi Liên thiêu đốt rống lên: "Oa oa oa! A Ba đừng mà! Đau!"

 

 

Loading...