Thú Thế Manh Sủng: Thú Phu, Hôn Một Cái! - Chương 173: Chồng Nuôi Từ Bé
Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:49:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mai Ân vẻ mặt hăng hái, hồng quang đầy mặt, đó rau củ quả mang từ Nham Thạch Sơn đến Thú Thành bán chạy, giúp kiếm một khoản lớn.
Lần tiện thể mang về ít thứ đang thịnh hành ở Thú Thành, lớn nhỏ đựng trong hơn mười cái rương gỗ.
Mai Ân giao những cái rương đó cho đám sắp xếp, chỉ giữ một cái rương lớn nhất, đích mang đến mặt Lâm Hoãn Hoãn.
“Đây là quà mà Thú Vương của Thái Dương Thành nhờ mang đến cho ngài, mời ngài nhận.”
Quà Bạch Lạc tặng cho nàng? Lâm Hoãn Hoãn ngạc nhiên, nàng đưa tay mở rương gỗ , phát hiện bên trong là một con gấu trúc nhỏ đang ngủ!
Tiểu gia hỏa ngủ say, hình lông xù cuộn thành một cục, trông như một quả cầu lông lớn màu đen trắng.
Dường như cảm nhận ánh mắt của Lâm Hoãn Hoãn, con gấu trúc nhỏ tỉnh , nó mở đôi mắt ngái ngủ, ngáp một cái thật to: “Cô chính là giống cái nhỏ mà vua của đến ?”
Lâm Hoãn Hoãn ngơ ngác gật đầu: “ là Hoãn Hoãn, xin hỏi là?”
“ là em trai của Ni Mỹ, tên là Ni Á.”
“Ồ, chào .”
Ni Á vụng về bò khỏi rương, mặt Lâm Hoãn Hoãn, tuy còn nhỏ tuổi, nhưng vóc dáng nhỏ, thẳng lên gần như cao bằng Lâm Hoãn Hoãn.
“Vua của chọn một Trúc Hùng Thú nhỏ trong nhà chúng đến chơi cùng cô, chị vốn đến, nhưng cha yên tâm, nên cử đến. Họ bảo chơi thật vui với cô, còn thể kết bạn đời với cô, để cô sinh tiểu bảo bảo cho .”
Nói đến hai câu cuối, Ni Á chút ngượng ngùng mà vặn vẹo hình tròn trịa mập mạp của .
Lâm Hoãn Hoãn thăm dò hỏi: “Cậu năm nay bao nhiêu tuổi ?”
“ mười tuổi , mười năm nữa là thể trưởng thành, lúc đó thể hóa thành hình . Chị là đứa trẻ nhất trong loài Trúc Hùng Thú, hóa thành hình nhất định cũng tuấn, cô chắc chắn sẽ thích !”
Ni Á đưa móng vuốt lên che mặt, vẻ mặt e thẹn.
Lâm Hoãn Hoãn âm thầm đỡ trán.
Tạo nghiệt mà! Đứa trẻ mới mười tuổi gửi chồng nuôi từ bé, đây là hãm hại trẻ em !
Không , nàng giúp bé bẻ tam quan, thể để quốc bảo đáng yêu hỏng!
Mai Ân đưa Trúc Hùng Thú đến tay Lâm Hoãn Hoãn xong liền rời .
Trong nhà còn phòng trống, Lâm Hoãn Hoãn chỉ thể để Ni Á tạm thời ở chung phòng với các con sói con.
Các con sói con hứng thú với con Trúc Hùng Thú mập mạp , tất cả đều vây quanh bé, thỉnh thoảng cọ .
Ni Á tỏ bình tĩnh, trực tiếp phịch xuống đất, bắt đầu ngủ gật.
Có lẽ ngủ quá say, các con sói con lâu cũng nhịn buồn ngủ, từng đứa một dựa mà ngủ .
Lâm Hoãn Hoãn những quả cầu lông ngủ khò khò, trái tim như tan chảy vì sự đáng yêu.
Nàng tìm một tấm da thú, nhẹ nhàng đắp lên chúng.
Đến khi Bạch Đế, Sương Vân, Tang Dạ trở về, phát hiện trong nhà thêm một thành viên mới.
Ni Á khi đến từ miệng chị gái rằng Lâm Hoãn Hoãn ba bạn đời, trong đó một là nhị hoàng t.ử của Thái Dương Thành, chị gái bảo nhất định tạo mối quan hệ với vị nhị hoàng t.ử .
Thế là Ni Á thấy Bạch Đế liền lập tức bò dậy thẳng, dùng lễ nghi tiêu chuẩn của quý tộc Thú Thành, lịch sự chào hỏi.
“Điện hạ xin chào, là Ni Á, cũng sẽ trở thành bạn đời của Hoãn Hoãn, xin ngài chỉ giáo nhiều hơn!”
Lâm Hoãn Hoãn: “…”
Bạch Đế, Sương Vân, Tang Dạ đều về phía nàng, ánh mắt vô cùng kỳ lạ.
Lâm Hoãn Hoãn đưa tay kiểu Nhĩ Khang: “Chuyện như các nghĩ , Ni Á chỉ là một đứa trẻ, em dù cầm thú đến cũng thể tay với một đứa trẻ chứ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thu-the-manh-sung-thu-phu-hon-mot-cai/chuong-173-chong-nuoi-tu-be.html.]
Ni Á phục mà biện giải: “ sẽ sớm lớn thành lớn thôi!”
“Vậy cũng , em thể suy nghĩ đó với , trong mắt em là hậu bối, phận giống như các con của em.”
Ni Á trừng mắt nàng lâu, cuối cùng trực tiếp “oa” một tiếng .
Cậu lăn lộn đất: “Cô chê ! Cô chịu nhận ! Hu hu hu hu!”
Lâm Hoãn Hoãn kinh ngạc .
Lần đầu tiên trong đời thấy gấu trúc ăn vạ!
Tiếc là máy DV trong tay, nếu nàng nhất định cảnh !
Cuối cùng vẫn là Bạch Đế nổi nữa, mặt : “Đừng quậy nữa, mau rửa tay, bữa tối, lát nữa chuẩn ăn cơm.”
Vừa đến đồ ăn, Ni Á liền lồm cồm bò dậy, rửa tay, còn quên với Bạch Đế: “ thích ăn thịt, ăn măng.”
Lâm Hoãn Hoãn một chữ phục hoa.
Tên giống hệt chị gái , đều là một kẻ ham ăn chính hiệu.
Bữa tối là măng hầm thịt, Ni Á gắp hết măng trong nồi ăn sạch, ăn xong vẫn thỏa mãn, nhịn ăn thêm hai miếng thịt.
Thịt hầm mềm nát, bên trong thấm đẫm hương thơm của măng, mùi vị siêu tuyệt!
Ăn no uống đủ xong, Ni Á Lâm Hoãn Hoãn, xoa cái bụng tròn vo, đáng thương : “Chị các giống cái các cô đều thích thú đực quá mập, bây giờ lẽ quá mập, nên cô mới thích . sẽ cố gắng giảm cân, khi biến thành , nhất định sẽ tuấn, cô nhất định đợi nhé!”
Nói xong câu , ợ một tiếng rõ to.
Lâm Hoãn Hoãn nên gì cho , cuối cùng chỉ thể vẻ mặt hiền từ mà xoa đầu .
Tất cả đều cần .
Ni Á sớm ngủ.
Kéo theo các con sói con cũng lây nhiễm cơn buồn ngủ, sớm trở về phòng ngủ.
Sương Vân hỏi về lai lịch của con Trúc Hùng Thú .
“Là Bạch Lạc nhờ Mai Ân mang đến cho em, là quà tạ .” Lâm Hoãn Hoãn dừng một chút, kể đại khái những chuyện xảy ở Thái Dương Thành.
Tuy nhiên, cảnh Bạch Lạc cưỡng hôn nàng, nàng cố ý lướt qua.
Sương Vân và Tang Dạ ngốc, lập tức nội tình ẩn giấu bên trong.
Bạch Lạc chắc chắn chuyện với Lâm Hoãn Hoãn, nếu việc gì tặng quà tạ ?
Lỗi mà thú đực dễ phạm nhất với giống cái, chẳng chỉ mấy chuyện đó ?!
Mọi đều là thú đực, trong lòng hiểu rõ.
Sương Vân tức giận, nhưng Bạch Lạc ở xa tận Thái Dương Thành, dù báo thù cho Lâm Hoãn Hoãn cũng lực bất tòng tâm, chỉ thể bực bội với Bạch Đế: “Em trai của cũng thật bớt lo, nếu đây là em trai của , nhất định đ.á.n.h gãy chân nó!”
Lâm Hoãn Hoãn kéo Sương Vân một cái: “Anh đừng Bạch Đế, chuyện liên quan đến .”
Sương Vân bất mãn hừ một tiếng: “Em chính là bênh vực Bạch Đế!”
Lâm Hoãn Hoãn dở dở : “Em đương nhiên bênh vực , là bạn đời của em, mặt khác, em cũng bênh vực và Tang Dạ mà, đều như cả!”
Câu cuối cùng an ủi Sương Vân, sắc mặt dịu một chút, nhưng giọng điệu vẫn cứng rắn: “Sau em ai bắt nạt, cứ với , giúp em đ.á.n.h !”
“Được , em chắc chắn sẽ hết với .”