Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân - Chương 203: Các Người Thấy Cô Ta Là Quả Phụ Liệt Sĩ Nên Mới Bênh Vực Chứ Gì
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:12:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện trưởng và các giáo viên hỏi hai đứa trẻ cả ngày, nhưng chúng đều giữ im lặng về lý do tại đ.á.n.h .
Đường Diệu Tổ khăng khăng rằng hai em tay đ.á.n.h . Các giáo viên đều hai em là những đứa trẻ thích bắt nạt khác, cũng suy nghĩ cả ngày xem rốt cuộc chuyện gì. Lúc xong lời của hai đứa trẻ, tất cả đều sững sờ.
Tô Viên Viên cảm thấy tim như ai đó bóp c.h.ặ.t, đau đến mức thở nổi.
“Chính là chơi với tụi mày đấy, cho tụi mày hết vênh váo. Đứa trẻ bố chính là đứa trẻ hoang, là đồ tạp chủng!”
Trước đó khi phụ đến, Đường Diệu Tổ còn giả vờ ngoan ngoãn mặt giáo viên, bây giờ thì giả vờ nữa.
Lời , ngoại trừ , sắc mặt những khác đều đổi.
Mặt Tô Viên Viên sầm xuống. Triệu Đệ thấy liền bênh con chằm chằm, chắn mặt con : “Cô cái gì! Trẻ con chuyện là như đấy, cô lớn mà còn tính toán với trẻ con ?”
Cô một cách lý lẽ hùng hồn, quên mất thái độ của đối với hai đứa nhỏ cũng chẳng ôn hòa hơn Tô Viên Viên là bao.
Tô Viên Viên liếc xéo Triệu Đệ một cái, khi đối mặt với bọn trẻ, mặt cô nở nụ ôn hòa: “Các con là kẻ dị hợm. Rất nhiều bạn nhỏ sẽ lấy những chuyện để tổn thương, tẩy chay các con . Những như chỉ là cá biệt thôi, nên các con cần bận tâm.”
Thường xuyên đến đón con, trẻ con trong trường mầm non Tô Viên Viên dám là quen hết, nhưng phần lớn đều từng chào hỏi. Trẻ con ở độ tuổi đa đều ngây thơ đáng yêu, thích náo nhiệt, thích tụ tập chơi đùa cùng .
Nếu phụ ảnh hưởng, hiếm đứa trẻ nào vì chuyện một đứa trẻ bố mà tẩy chay đối phương.
An ủi bọn trẻ xong, khóe mắt Tô Viên Viên liếc thấy sắc mặt mấy thiện cảm của hai con , cô xoa đầu con .
“Mẹ xử lý chuyện bên , các con theo cô giáo ngoài đợi nhé.” Tô Viên Viên giao tay bọn trẻ cho giáo viên, “Cô giáo, nhờ cô dẫn bọn trẻ sân vận động dạo một lát.”
Với thái độ của Triệu Đệ, đều thể đoán lát nữa cô sẽ những lời gì, những lời đó thích hợp để trẻ con .
Cô giáo gật đầu, nhận lấy tay bọn trẻ, dắt chúng ngoài.
Trước khi , hai đứa nhỏ vẫn yên tâm ngoái mấy . Tô Viên Viên mỉm vẫy tay với chúng, bảo chúng yên tâm.
Triệu Đệ khinh khỉnh hừ một tiếng, cạn lời trợn trắng mắt.
Đợi bọn trẻ xa, Tô Viên Viên mới , ánh mắt lạnh lùng rơi Triệu Đệ.
“Bây giờ chúng sẽ về chuyện bọn trẻ đ.á.n.h .” Tô Viên Viên đ.á.n.h giá Đường Diệu Tổ một lượt, cũng chỉ là vết thương ngoài da.
“Có gì mà ! Con nhà cô đ.á.n.h con , nhà cô bắt buộc đền tiền và xin , gì cũng vô ích!”
Triệu Đệ c.ắ.n c.h.ế.t việc hai đứa con của Tô Viên Viên đ.á.n.h một đứa con của cô , còn tay đ.á.n.h , vô cùng lý lẽ hùng hồn.
Tô Viên Viên kiên nhẫn, vẫn giao tiếp cuối. Viện trưởng và giáo viên cũng đều ở đây, cô khó nhà trường.
“Vừa bọn trẻ gì cô cũng thấy đấy, chuyện cả hai bên đều . Quả thực là con nhà tay đ.á.n.h , đây là hai đứa nó sai, nhưng cũng là do con nhà cô khiêu khích .”
Chuyện Trịnh Tú Chi sinh con đây qua, Tô Viên Viên dây dưa thêm với Triệu Đệ những chuyện , chỉ giải quyết sự việc của bọn trẻ dựa sự thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thu-truong-vo-sinh-ta-mang-khong-gian-cung-nhai-con-tong-quan/chuong-203-cac-nguoi-thay-co-ta-la-qua-phu-liet-si-nen-moi-benh-vuc-chu-gi.html.]
Con cô mới hơn sáu tuổi mà những lời cay nghiệt như , bình thường ở nhà Triệu Đệ chắc chắn ít rả.
Bồi thường Tô Viên Viên thể chấp nhận, nhưng cô bắt buộc đòi công bằng cho con .
“Bồi thường cũng , con xin cũng , nhưng bắt buộc con nhà cô thành khẩn xin con nhà , mới bàn đến chuyện đó. Việc con nhà cô chủ động khiêu khích là sự thật, thể đổ hết tội lên đầu con nhà .”
Chủ động đ.á.n.h , đáng đền thì vẫn đền, nhưng việc đối phương xin là chuyện thể thương lượng, hơn nữa là xin thành khẩn.
Triệu Đệ xong lời liền nổi đóa, thể tin nổi trợn to mắt, chỉ con .
“Mẹ kiếp cô cái gì? Bắt con xin con cô á, cô điên , đang mơ giữa ban ngày .”
Triệu Đệ theo chồng đến Kinh Bắc tòng quân, đây lớn lên ở nông thôn, bình thường chuyện thô lỗ, nhưng ở trong văn phòng viện trưởng mà cô mở miệng là tục, thật sự khó .
Viện trưởng nhíu mày một cách khó nhận : “Đồng chí Triệu, cô bình tĩnh , chuyện gì thì từ từ .”
Triệu Đệ sinh hai cô con gái mới một con trai, vốn cưng chiều hết mực. Con trai đ.á.n.h ở trường mầm non, trong lòng cô đang kìm nén một bụng tức giận, viện trưởng mở miệng, cô lập tức hăng m.á.u lên.
“Nhổ , từ từ cái gì? Cô ý định từ từ ? Dựa mà chỉ bắt từ từ , các chẳng qua là thấy cô là quả phụ liệt sĩ nên mới bênh vực cô chứ gì, gì đặc biệt hơn . còn cửa nhà góa phụ nhiều thị phi đấy!”
Lời cô trực tiếp la toáng lên, ngoại trừ Tô Viên Viên, những khác đều khiếp sợ.
Những trường hợp trẻ con đ.á.n.h trong trường mầm non thực hiếm gặp, dù bọn trẻ bình thường chơi cùng , xích mích là chuyện bình thường. Là viện trưởng và giáo viên, điều tối kỵ là thiên vị, bắt buộc xử lý công bằng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Trước khi phụ hai bên giao thiệp xong, các cô lên tiếng là thích hợp, nhưng những lời Triệu Đệ thật sự khó .
Viện trưởng lọt tai, định lên tiếng thì Tô Viên Viên nhẹ nhàng lắc đầu, hiệu viện trưởng cần mặt. Kết quả chỉ trong vài giây kịp tiếp lời, Triệu Đệ tưởng của trường mầm non trúng tim đen nên chột , thái độ càng thêm kiêu ngạo.
Triệu Đệ chống nạnh hừ lạnh một tiếng, mặt tràn đầy vẻ đắc ý " trúng chứ gì", khuôn mặt đầy thịt ngang phè phè trở nên càng thêm đáng ghét.
“Cái gì gọi là con khiêu khích , đạo lý chứ, chẳng lẽ những lời con là sự thật ? Hai đứa nó vốn dĩ là những đứa trẻ bố, cô dỗ dành con cô, còn bắt cả thế giới dỗ dành cùng cô hả?”
Liệt sĩ và quả phụ liệt sĩ luôn nhận sự kính trọng của . Người thể trở , còn sống vẫn tiếp tục bước .
Tô Viên Viên một nuôi hai đứa con, một năm nay từng nghĩ đến chuyện bước nữa, thấy đều khâm phục cô.
Bọn trẻ bây giờ còn nhỏ, quả thực thích hợp để với chúng chuyện bố còn nữa, một chuyện quá đỗi nặng nề.
Chỉ cần là một bình thường, sẽ ai lấy chuyện để công kích khác. Con sai, cứ chuyện đàng hoàng bàn bạc bồi thường là . Triệu Đệ hét lên những lời khiến tất cả đều sững sờ.
Những lời công kích Tô Viên Viên. Hai đứa trẻ giáo viên đưa ngoài cũng khiến Tô Viên Viên thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần những lời để bọn trẻ thấy là .
Tô Viên Viên nhạt nhẽo cô , chút tiếc nuối vì thập niên 80 máy ghi âm, cô cũng thể lấy điện thoại ghi âm , nếu ghi đoạn âm thanh , là mang tố cáo, thể dọa Triệu Đệ c.h.ế.t khiếp.
“Cô sai, việc bố bọn trẻ ở đây là sự thật. con cô gọi con là đồ tạp chủng, còn xúi giục những đứa trẻ khác chơi với con , đây là bạo lực học đường. Con cô đang lôi kéo những đứa trẻ khác ức h.i.ế.p con , đây là tác phong tư bản chủ nghĩa!”