THỤC MÃN ĐƯỜNG - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-05 14:07:15
Lượt xem: 2,341

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chẳng qua là coi đứa nhỏ như công cụ tranh sủng, ai trong phủ đối với Diệp Man một phần, lập tức sẽ Phồn di nương bám lấy, vắt sạch m.á.u mới buông.

 

Lâu dần, mẫu cũng mặc kệ.

 

Chỉ sai hai ma ma giáo dưỡng đến trông nom, mỗi tháng vẫn đều đặn đưa đủ phần ăn mặc t.h.u.ố.c thang, để con họ đói khổ là .

 

Diệp Man lớn lên trong cảnh như thế.

 

Nàng hiểu vì ai cũng xa lánh , vì di nương thường đ.á.n.h c.h.ử.i nàng, hết bầm tím, chê nàng nam nhi.

 

Nàng dám nhắc đến tỷ , vì hễ nhắc là Phồn di nương càng thêm điên cuồng. Nàng chỉ dám xa xa bọn chơi đùa. Thân hình nhỏ bé, rụt rè thấp kém, phát hiện là chạy trốn ngay, chạy nhanh.

 

Ngay cả chuyện gả

 

Cũng là do Phồn di nương chủ động cầu xin. Trong mắt hiện rõ sự điên cuồng, cố chấp và oán độc:

 

“Ả tiện nhân gặp vận như mà còn chê đủ, mau đồng ý , di nương con tiến cung. Dùng hết thủ đoạn quyến rũ Hoàng đế, phong phi, sinh con, độc sủng hậu cung. Đến khi đó, cũng sắc phong, ngang hàng với mụ tiện nhân . Diệp lang sẽ còn vì bảo vệ mà lạnh nhạt với nữa.”

 

Mắt bà sáng rực, nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Man đến nỗi bật m.á.u:

 

“Con , nhất định ! Mạng con là cho, từ giờ trở , di nương sẽ dạy con trang điểm, học cách lấy lòng nam nhân!”

 

 

Nhớ đến đây, bất giác buông lỏng tay đang đỡ lấy Diệp Man.

 

Nàng là một cô nương đáng thương. Làn da lớp y phục đầy vết thương chồng chất, nhưng nỗi đau đối với nàng mà quá quen thuộc, quen đến mức tê dại. Như .

 

Ta vỗ nhẹ vai nàng:

 

“Man Man, đừng sợ.”

 

“Đại tỷ sẽ để , cũng sẽ để Diệp gia mang danh khi quân phạm thượng. Kiếp nạn vốn là của , cần ai gánh. Tự chịu.”

 

Năm mẫu dạy cách quản gia, từng trị ác nô, từng Tây Vực, so với nàng, vốn quen thuộc với hiểm cảnh.

 

Ta bước đến bên phụ mẫu, khoác lấy tay họ:

 

“Phụ , mẫu . Con năm xưa trưởng tỷ hòa , hai đau lòng khôn xiết, chẳng nỡ để con chịu khổ.”

 

Man Man là của con, thiên hạ nào đạo lý để đứa nhỏ che chở cho đứa lớn?”

 

Ta nũng nịu:

 

“Huống chi phụ là trọng thần, mẫu sắc phong. Con hai ở bên ngoài chống lưng, nữ nhi thấy yên tâm lắm. Không sợ gì cả.”

 

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Cuối cùng vẫn thuyết phục phụ mẫu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thuc-man-duong-wkct/chuong-2.html.]

Từ nhỏ là kẻ chủ kiến. Chuyện gì quyết, chẳng ai thể kéo đầu.

 

Khi xưa, mẫu chỉ thấy yêu thương, khen hiểu chuyện, cứng cỏi. Nay chỉ thấy đau lòng, hận thể khiến chần chừ do dự một .

 

Ngày tiến cung nhanh định.

 

Đêm , phủ mở tiệc gia yến. Mẫu chỉ mải miết gắp thức ăn bát , gắp đến nửa chừng thì nước mắt lăn dài. Mấy cũng ôm , bao nhiêu lời mới dỗ họ bình tâm.

 

Lúc dậy nâng chén, cố ý vòng nửa vòng bàn, rượu vẩy lên Diệp Man đang cuối dãy.

 

Ánh mắt lập tức dồn sang.

 

Ta cúi xuống, cầm khăn giúp nàng lau:

 

“Muội , cố ý.”

 

Vừa lau, vén tay áo nàng lên. Mặc cho nàng giãy giụa, giữ lấy cổ tay nàng — lộ làn da trắng như tuyết, chi chít những vết bầm xanh tím, ngang dọc chồng lên , khiến kinh hãi.

 

Trước Phồn di nương đ.á.n.h nàng đều là đóng cửa tay. Diệp Man từng nghĩ rằng thể “kêu cứu”.

 

Nay vạch trần, đầu tiên yên chính là mẫu .

 

Bà vỗ bàn, thực sự nổi giận:

 

“Mau đưa con hồ ly tinh tới đây cho ! Dẫu Man nhi phạm gì, cũng là tiểu thư Tướng phủ, liên quan gì đến ả. Dựa cái t.h.a.i mà thăng di nương, bản chất vẫn là hạ nhân mà cũng dám đ.á.n.h nông nỗi . Càng lúc càng phép tắc.”

 

Khách khứa trong yến tiệc ai nấy đều gật đầu, sắc mặt khó coi.

 

Dòng dõi họ Diệp xưa nay kiêu ngạo ăn sâu cốt tủy. Một vinh, cùng vinh; một nhục, tất cả cùng nhục. Dù ai trong nhà lòng , sống khép kín, cũng tuyệt thể để kẻ ngoài ức h.i.ế.p đến tận mặt.

 

Tối đó Phồn di nương phạt quỳ trong sân suốt một đêm. Ban đầu còn lóc t.h.ả.m thiết, tóc tai rối bời. Sau bịt miệng, chỉ còn tiếng rên khàn khàn.

 

Mẫu vẫn nguôi giận, sai niêm phong viện của bà , cắt giảm phần tiêu dùng. Lúc đó Phồn di nương chỉ cụp mắt mà , trong đáy mắt ngập tràn oán độc và điên cuồng.

 

Diệp Man sát bên .

 

Nàng run rẩy thôi, hẳn thể đoán hôm nay, di nương sẽ trút cơn giận dữ còn ghê gớm hơn lên nàng. Vừa định quỳ xuống cầu xin, liền nắm tay kéo , tươi đến cạnh mẫu :

 

“Phồn di nương quả thật điên quá . Con thấy nên đưa bà chùa, nhờ hòa thượng trừ tà mới .”

 

“Mẫu , con sắp . Hay là đón Man Man viện chăm sóc . Dẫu cũng là nữ nhi nhà họ Diệp, thể để mặt vì chẳng gì.”

 

Nàng mười sáu tuổi, vẫn đính ước. Mẫu sợ khó dạy , nhưng đây là nguyện vọng cuối cùng của khi xuất giá. Không đành lòng trái ý, bà vẫn gật đầu đồng ý.

 

Đến cuối bữa ăn.

 

Diệp Man cũng gắp cho một đũa rau.

 

Ngón tay nàng run, từ đến nay nàng kiệm lời, nhiều hơn . Giờ mở miệng, lời ít mà chân tình tràn đầy.

 

 

Loading...