Màu đỏ là tội phạm g.i.ế.c , màu xanh dương là đối tượng cần điều tra danh tính, màu xanh lá là hoạt động tội phạm đặc thù, màu trắng là tội phạm buôn lậu cổ vật, màu vàng là mất tích...
Đây chính là bảng mã màu lệnh truy nã của ngành công an.
Giang Manh thấy sư phụ đang chuyện với , nhưng đôi chân cô vẫn hề dừng .
Cô chen qua đám đông, thẳng đến chỗ bán đồ nướng trung niên, xuống phía gầm xe, ở đó một bé trai đang xổm, cổ tay buộc c.h.ặ.t ghi đông xe bằng một đoạn vải dài dơ bẩn.
Cô bế thốc đứa bé lên, lau sạch khuôn mặt lem luốc của nó, chỉ tay cặp vợ chồng trung niên đang lao tới định giằng đứa trẻ: “Họ tên là gì, căn cước , đứa bé là gì của hai ?”
Đứa trẻ , trong mắt cô, đang mang một màu vàng rực rỡ.
Khi mấy chiếc xe cảnh sát trở về trong thắng lợi, thậm chí còn kịp xuống thì Giang Manh tiếp tục bàn giao thêm phạm nhân.
Người mất tích mất tích, nghi phạm nghi phạm, chỗ đủ nên họ thông báo trực tiếp cho đồn công an địa phương đến dẫn bớt.
Mấy đồng nghiệp cùng nhiệm vụ Giang Manh đầy kinh ngạc: “Giang Manh, mắt cô tinh quá , bình thường cô rảnh rỗi là đem lệnh truy nã thuộc lòng để giải trí đấy ?”
Lúc , Giang Manh khẳng định, những màu sắc trong mắt cô thực sự phân chia y hệt như bảng lệnh truy nã.
Cô tự phân chia một chút thứ tự cô nhẹ nhanh chậm, đối với kẻ buôn lậu cổ vật mang màu trắng , cô xếp xuống cuối cùng mới bắt, ưu tiên truy quét những kẻ đang trực tiếp đe dọa đến an tính mạng của nhân dân .
Lúc bắt , cô dũng mãnh như thể Iron Man nhập , nhưng khi trở về cục, cô mới cảm thấy đại não quá tải, đôi mắt cũng .
Khốn nỗi cô dám dùng t.h.u.ố.c nhỏ mắt, trong lòng chỉ thầm nghĩ là đường dạo thêm một vòng, bắt thêm vài kẻ tình nghi trong các vụ trọng án nữa thì ?
Trương Vĩnh Cường và Tống Thần thu quân trở về, hai họ mới ở xe danh những chiến tích thần kỳ của Giang Manh, Tống Thần liền xách đồ ăn đến đặt bàn cô: “Chị Giang Manh, chị đỉnh quá, mà chị như ?”
Chẳng lẽ bí quyết là ngày nào cũng đem lệnh truy nã xem một ? Nếu thì từ ngày mai, cũng sẽ lấy lệnh truy nã sách báo giải trí mỗi khi nghỉ ngơi.
Giang Manh đột nhiên ngẩng đầu hỏi Tống Thần: “Cái miếng dán mắt đưa cho , chính dùng ?”
Tống Thần hiểu Giang Manh đột nhiên hỏi câu , gật đầu xác nhận: “Dùng chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thuc-ngu/chuong-18-1-truy-quet-bang-thien-nhan-cau-muon-thi-cong-chuc-thien-dinh-sao-cau-muon-tu-tim-duong-chet-a.html.]
Giang Manh quan sát một lát hỏi tiếp: “Vậy dùng xong cảm thấy thế nào?”
“Cực kỳ thoải mái!” Tống Thần nhấn mạnh từng chữ để biểu đạt cảm xúc!
Anh dán nó đường trở về, thứ đúng là khả cô giảm mỏi mắt thần kỳ, đôi mắt như gột rửa, mát lạnh dễ chịu.
Giang Manh loại trừ yếu tố khả nghi, biến duy nhất ngày hôm nay chính là miếng dán mắt, nhưng Tống Thần dùng xong thấy gì bất thường.
Cô đang gì thì Lưu Minh mang theo một tin vui trở về: “Tìm cha ruột của đứa bé !”
Đứa trẻ bắt cóc lừa bán, cha nó từng lấy mẫu DNA lưu hệ thống, thời gian mất tích lâu nên ảnh chụp độ tương đương cao, cơ bản xác nhận đúng là đứa trẻ .
Đôi vợ chồng trẻ mua vé chạy suốt đêm tới Giang Thành, khi xong thủ tục đối soát xác nhận là thể đón con về.
Đêm Giao thừa nhận điện thoại báo rằng khả tìm thấy con, ban đầu họ còn dám tin, tưởng gặp kẻ l.ừ.a đ.ả.o, đến khi chắc chắn là cảnh sát gọi tới, đôi vợ chồng trẻ bật nức nở vì quá hạnh phúc.
Trong nửa năm qua, họ lừa gạt quá nhiều .
Còn cụ già đưa về lúc nãy cũng tìm , cụ mắc chứng mất trí nhớ tuổi già và lạc đường vài ngày, nhà vẫn đang khổ sở tìm kiếm giữa ngày Tết, giờ thì tất cả đều thể trở về ăn bữa cơm đoàn viên.
Lưu Minh vỗ vai Giang Manh tán thưởng: “Tối nay cô lắm.”
Tống Thần đùa: “ thật, nếu đội mà tính chỉ KPI thì chắc chắn chị Giang Manh là quán quân .”
Hôm nay chỉ phá đại án mà còn hốt gọn một mẻ lưới lớn, Lưu Minh cũng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, Tống Thần đùa giỡn, ông hề nghiêm mặt mà còn tiếp lời: “Chứ còn gì nữa, ngày nào cũng như thì mấy.”
“Kẻ mua đứa bé thì ? Hắn khai kẻ cung cấp hàng ?” Tống Thần truy hỏi.
“Sư phụ đang hỏi cung bên trong, vẫn khăng khăng thừa nhận là mua mà bảo là nhặt .”
“Nhặt ?” Tống Thần suýt chút nữa thì bật vì tức giận, “Hắn nhặt trẻ con giao cho cảnh sát?” Những kẻ tưởng cứ là nhặt thì cảnh sát sẽ bỏ qua ?
Nếu thể theo dấu vết để bắt trọn cả đường dây, thì giải cứu sẽ chỉ dừng ở một đứa trẻ.
Tống Thần đặt đồ ăn xuống: “Để con xem, đường về con nghỉ ngơi .” Sư phụ lái xe nên dán miếng dán mắt và chợp mắt mười lăm phút.