Thuyền Âm - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-25 06:02:34
Lượt xem: 989
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Gỗ hòe mang tính âm, bên ngoài bọc thêm một lớp da dê là thể thành thuyền âm. Loài Giao Long súc sinh mồm miệng kén chọn lắm, ăn đồ c.h.ế.t. Chỉ dùng cách mới lừa nó.
Đến lúc đó ông sẽ thả lên thuyền một con heo béo cho ăn đẫm t.h.u.ố.c mê, tin là nó mắc bẫy!"
mà tấm tắc khen lạ, thảo nào trong nhà nuôi nhiều dê cái thế, hóa còn công dụng .
"Tiểu Kiệt, cháu tại ngày nào ông cũng ép cháu phơi nắng ?"
nín thở, ngượng ngùng lắc đầu.
Vấn đề nghĩ mấy năm nay mà quả thực nghĩ . từng quy kết là do ông nội sở thích quái đản nào đó...
"Hê hê, thuyền âm âm khí quá nặng, cần Dương Đồng* chèo thuyền, nếu ắt gặp chuyện chẳng lành. Ông già dương khí đủ, chỉ đành ngày ngày ép cháu phơi nắng để tích lũy dương khí thôi."
*Đứa trẻ mang khí dương
5.
Đi con đường đất nhỏ trong làng, đầu óc là những lời ông nội .
Mặc dù Giao Long thì đáng sợ thật, nhưng ông nội vất vả nuôi và chị khôn lớn, cái mạng trả cho ông thì ...
thầm thề, nhất định lời ông, mỗi ngày phơi nắng nhiều hơn, tích dương khí, cố gắng giúp ông thực hiện nguyện vọng g.i.ế.c rồng cứu bà.
giữa trưa, mặt trời treo cao đỉnh đầu, tiếng ve kêu inh ỏi dứt.
xổm ở bãi đất trống bên cạnh miếu Quan Đế, nắng chiếu đến đắng cả miệng, hoa cả mắt.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Không xong ... thật sự sắp chịu nổi nữa ... cảm thấy say nắng khá nặng, ý thức bắt đầu mơ hồ.
Trong cơn mê man, gắng gượng dậy, trốn trong miếu Quan Đế để tránh nóng.
Trong miếu mát, mùi hương khói thoang thoảng dễ chịu, gương mặt uy vũ tuấn của Quan Đế gia cảm thấy an . lạ một cái là, tay Quan Đế gia cầm đại đao.
vật đất, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều.
Ngay lúc đang ch.óng mặt hoa mắt sắp ngủ thì bỗng thấy một giọng rè như tiếng chiêng vỡ.
"Khà khà khà, đây thằng nhóc nhà lão Chu , ngủ ở đây thế ."
kinh hãi trong lòng, cả tỉnh hẳn ngủ.
vội vàng dậy, định thần kỹ, một bà lão dáng cao lớn, dung mạo xí xuất hiện mắt , là bà Tiêu.
6.
Bà Tiêu là bà đồng trong làng, tướng mạo dữ . Nhất là hai bên khóe miệng bà mọc hai cái nốt ruồi, mỗi nốt ruồi một sợi lông trắng dài, trông như con chuột cống.
Trẻ con trong làng đứa nào cũng sợ bà , lưng gọi là "Lão bà chuột".
"Khặc khặc, ông mày đuổi ngoài ?"
Bà Tiêu mà như , đôi mắt bà to tròn, mà khiến rùng một cái rõ mạnh.
nuốt nước bọt, theo bản năng lùi về phía hai bước.
"Cháu chào bà Tiêu, cháu say nắng, khó chịu quá mới đây nghỉ một lát. Xin bà ngàn vạn đừng cho ông cháu là cháu từng đây..."
Bà Tiêu "khặc khặc", phẩy phẩy tay, hiệu cho .
cúi chào bà một cái, đầu chạy biến ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thuyen-am/chuong-2.html.]
"Khoan !"
Giọng như ác quỷ của bà Tiêu đột nhiên vang lên, bước chân khựng , mồ hôi lạnh toát ngay lập tức.
"Nhóc con, cháu cũng thuận mắt, bà đây phá lệ giúp cháu một . Gần đây cháu tay chân bủn rủn, đầu váng mắt hoa ?"
ngẩn , gật đầu một cách máy móc.
"Thằng ngốc, cháu âm khí nhập thể, tà khí ám . Cầm lấy cái , nó thể giúp cháu trừ tà chắn tai ương."
Mặt tái mét, da gà da vịt dựng hết cả lên.
Âm khí? Không là thứ dơ bẩn gì chứ... nhưng dạo cũng gặp ác mộng...
Bà Tiêu đưa cho một miếng ngọc bội to cỡ bàn tay, tỏa ánh sáng xanh biếc.
Trông nó... giống hệt một cái vảy cá khổng lồ.
"Cầm lấy , trai, cháu duyên với nó đấy."
gượng gạo nặn một nụ , trong lòng sợ hãi tột độ, cảm ơn bà Tiêu xong là cắm đầu bỏ chạy.
7.
Trên đường về nhà, trong đầu là câu "âm khí nhập thể" của bà Tiêu.
Bà già bình thường cứ thần thần bí bí, là đang dọa đấy chứ...
Trước đây xem tin tức, cũng thấy mấy tên thầy bói vô đạo đức lừa dân chúng bỏ tiền mua nước bùa, thứ đó hại c.h.ế.t ít .
giờ quen bà Tiêu, vả bà cho đồ cũng lấy tiền, thế bà mưu cầu cái gì chứ...
Nghĩ thông, thật sự nghĩ .
Về đến cửa nhà, thấy cửa khóa, ông nội nhà.
sờ túi quần, chợt phát hiện chìa khóa mất .
hoảng hốt ngay tức khắc, năm ngoái từng mất chìa khóa một , ông đ.á.n.h gãy hai cái răng.
Nhớ dáng vẻ đ.á.n.h như điên dại của ông, sợ run cả , vội vàng tìm chìa khóa.
Quay ngược đường cũ, thẳng một mạch về đến cửa miếu. c.ắ.n răng, đ.á.n.h liều trong miếu.
Bên trong một bóng , chiếc chìa khóa im lìm cạnh góc bàn thờ.
thở phào nhẹ nhõm, cầm chìa khóa định ngoài thì ngoài cửa bỗng vang lên giọng quen thuộc.
"Bà đồng Tiêu, bộ da của Âm Nữ nuôi đến bao giờ? Cái già ngày nào cũng đ.á.n.h cá, sắp nuôi nổi nữa ."
C.h.ế.t tiệt, là ông nội! Nếu để ông thấy ở trong miếu, chắc chắn sẽ tưởng đây trốn nắng lười biếng, ông sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất!!
cuống đến toát mồ hôi hột, bỗng thấy cái bàn thờ phủ kín mít, nhanh trí chui tọt xuống gầm bàn thờ.
8.
"Khặc khặc, lão Chu , thuyền âm dễ thế. Da của Âm Nữ mà nuôi đủ độ thì thuyền âm lừa con Ác Giao sông ...
Thứ đó khôn ranh lắm, thuyền âm và Dương Đồng là vật tất yếu, thiếu một thứ cũng .