Thuyền Âm - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-25 06:03:41
Lượt xem: 854
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
19.
hành động ghé sát bất ngờ của bà Tiêu dọa cho giật , theo bản năng lùi một bước.
lời bà Tiêu càng nghi ngờ hơn, lời bà khác với lời ông nội, mỗi đều một cách riêng ...
"Bà ơi, rốt cuộc bà gì?"
Bà Tiêu bỗng lớn: "Thằng ngốc ơi, ông cháu một chuyện lừa cháu, sông Long của chúng quả thực một con Ác Giao. cháu , Giao hóa Rồng là việc nghịch thiên, nếu cẩn thận sát sinh, là sẽ trời phạt. Con Ác Giao năm đó cuốn ông bà cháu trời phạt, một tia sét tím khổng lồ đ.á.n.h thẳng xuống sông, cả làng đều thấy tiếng gào t.h.ả.m thiết của con Ác Giao đó.
T.ử Lôi Thiên Phạt, là thứ chuyên đ.á.n.h linh hồn đấy."
mù tịt cả đầu óc, những gì bà Tiêu khác với ông nội!
Nếu Ác Giao c.h.ế.t , tại ông nội còn thuyền âm thuyền dương để g.i.ế.c Giao cứu bà chứ...
Trong chuyện rốt cuộc chỗ nào xảy vấn đề... cảm thấy đầu óc hỗn loạn, não như sắp cháy đến nơi.
"Nhóc con, cháu nghĩ xem, nước sông Long chảy xiết như , tại chỉ mỗi ông cháu là bắt cá..."
Tim "thót" một cái, vấn đề đúng là từng nghĩ tới, từ nhỏ đến lớn, và chị đều nhờ việc ông đ.á.n.h cá bán cá mà lớn lên.
ông đ.á.n.h bao nhiêu cá mới nuôi nổi và chị khôn lớn chứ, dù cho sông Long nhiều nước nhiều cá, bao nhiêu năm trôi qua, đó cũng là một con đáng sợ ...
Bà Tiêu đột nhiên thu nụ , vẻ mặt nghiêm túc chằm chằm : "Tiếp theo đây những gì bà , liên quan đến tính mạng của cháu, cháu nhớ cho kỹ sót chữ nào.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Năm đó con Ác Giao tuy trời phạt, nhưng nó c.h.ế.t hẳn. Một tia tàn hồn may mắn thoát , nó liền bám ông cháu!
Trước đây bà cảnh báo cháu một , thứ dơ bẩn đó chính là ông cháu!"
như sét đ.á.n.h trúng, mắt chữ O mồm chữ A, chân tay luống cuống.
20.
Cái... cái quái gì đang diễn thế ? Tiểu thuyết cũng dám như thế nữa là!
Trong ông nội tàn hồn của Ác Giao?
Trời đất ơi, thứ dơ bẩn bà Tiêu là ông nội? cứ tưởng bà chị...
"Giao Long bản tính tàn bạo, việc đ.á.n.h mắng thể phạt cháu là sự nhẫn nhịn kiềm chế tột độ của nó . Chị em cháu cũng là hàng hiếm, cháu là Dương thể bẩm sinh, chị cháu là Âm thể bẩm sinh. Cháu tưởng, nó nuôi các cháu lớn thế là để gì..."
Bà Tiêu đột nhiên đầy hung dữ, cảm thấy hai chân mềm nhũn, phịch xuống đất.
"Là... là để gì..."
Bà Tiêu , mở một cái hũ , lấy một gói bột t.h.u.ố.c màu vàng.
"Đối với linh thú, Âm Nữ Dương Đồng là vật đại bổ. Âm nữ Dương nam trời cao ganh ghét, từ nhỏ ốm đau bệnh tật, dễ c.h.ế.t yểu. một khi vượt qua cửa ải 15 tuổi, thì sẽ trở thành vật chí bổ trong thiên hạ!
Ngày là rằm tháng bảy , đến lúc đó nó chỉ cần mượn sức mạnh của ánh trăng để hiện nguyên hình Giao, nuốt sống hai đứa bay, là nó thể hồi phục nguyên khí, thậm chí tiến thêm một bước, hóa Rồng cũng là chuyện khó..."
nuốt nước bọt, những gì bà Tiêu , mà thể phản bác câu nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thuyen-am/chuong-6.html.]
Đầu càng lúc càng loạn, tim cũng càng lúc càng hoảng.
"Thằng ngốc, gói t.h.u.ố.c bột cháu cầm lấy. Tối mai là cơ hội cuối cùng, nghĩ cách cho ông cháu ăn hết, nó sẽ hiện nguyên hình Giao thời hạn. Bà sẽ mai phục sẵn trong bóng tối, tay khống chế Ác Giao.
Nếu để đến ngày , đợi nó ăn thịt các cháu hồi phục nguyên khí, thì trong làng bao nhiêu gặp tai ương ..."
đang nghĩ gì nữa, đầu óc rối tung lên .
nếu bà Tiêu thật, thì trong làng...
c.ắ.n răng, đ.á.n.h liều nhận lấy gói t.h.u.ố.c bột bà Tiêu đưa.
21.
Trời sắp tối , đường chẳng còn ai. như một con cô hồn dã quỷ, lang thang phiêu bạt khắp nơi.
Trong đầu là những lời chị, ông nội và bà đồng Tiêu , thậm chí còn nhớ bước khỏi nhà bà Tiêu như thế nào.
Bước miếu Quan Đế, quỳ rạp mặt Quan Đế gia, chỉ thấy trong lòng dâng lên một nỗi tủi nên lời.
mới mười lăm tuổi, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, ông nội biến thành "Ác Giao" trong miệng bà Tiêu, chị gái biến thành "Long Nô" trong miệng ông nội, ngay cả bản cũng thành "Dương Đồng" trong miệng bọn họ.
.
Trên đời , còn thể tin ai nữa?
Tin chị, trực tiếp bỏ trốn? Hay là tin ông nội, giữ cách với chị, là tin bà Tiêu, đại nghĩa diệt hạ độc ông nội đây?
đói mệt, muôn vàn đau thương và tủi ập đến, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã xuống đất như cần tiền.
"Quan Đế gia ơi, cầu xin ngài chỉ điểm cho con, con thật sự nữa ..."
Một làn gió nhẹ thổi qua cửa sổ, phát tiếng "u u" từng hồi, như đang giễu cợt sự t.h.ả.m hại và hèn nhát của .
Bỗng nhiên, một giọng nữ thánh thót vang lên.
"Chàng trai trẻ, cháu ở đây một , nhà cháu ?"
lau khô nước mắt, ngẩng đầu lên, thấy một phụ nữ từ bi hiền hậu đang mặt.
Khuôn mặt bà phúc hậu, đôi mắt khi cong như vầng trăng khuyết, thôi thấy trong lòng ấm áp.
giật kinh ngạc, đây từ lúc nào, một tiếng động nào cả...
tượng Quan Đế gia ở bên cạnh, cũng thấy sợ hãi lắm.
22.
"Cháu chào dì ạ, cháu gặp chút chuyện khó khăn, trong lòng tủi nên một trận, để dì chê ."
Lần đầu tiên thoải mái như , ngờ lạ thấy, thật là quá hổ.
"Ha ha, đứa trẻ khéo ăn thật. Ta là dì gì ... Nào, cho bà xem, gặp chuyện khó khăn gì, để bà xem giúp gì cho cháu ."