Tiệm Ăn Nhỏ Âm Dương: Đổi Món Ngon Lấy Công Đức, Bỗng Chốc Phất Nhanh - Chương 41: Tân trang tiệm ăn

Cập nhật lúc: 2026-03-26 01:04:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Biết đặc tính của chè bát bảo, Hạ Lam âm thầm tính toán kỹ cách sử dụng trong lòng. Không thể ăn hết một như Hạ Lam đó. Một gói khá nhiều, thể chia thành ba phần. Còn một gói thì giữ , đợi đến lúc quan trọng mới dùng, ví dụ như tiệc tùng tụ tập, vặn thể nở mày nở mặt!

 

Lần bà nhất định cho Trương phu nhân tay! Lần còn dám nhạo bà giữa thanh thiên bạch nhật, nếp nhăn pháp lệnh của bà sâu như râu cá trê... Nghĩ đến thôi thấy tức.

 

Chúc Phù hiện tiền trong tay nên càng thêm tự tin. Việc cấp bách bây giờ là sửa sang tiệm ăn. Dây điện lão hóa, tường bong tróc, bàn ghế lỏng lẻo… Trên phố Nguyện tiệm sửa chữa, những tờ quảng cáo chống thấm vá dột dán cột điện thì gọi tồn tại.

 

Cô rời khỏi phố Nguyện, thêm hai cây , tìm một đội thợ xây ở khu dân cư gần đó. Những đội thợ văn phòng, thường chỉ một chiếc xe đạp, phía treo tấm bìa các-tông hai chữ “Trang trí”. Kiểu thì rẻ! Chúc Phù hài lòng.

 

Vừa việc ở phố Nguyện, ai cũng từ chối. Chúc Phù : “Cũng trả tiền, các chú cứ đến tiệm xem thử .”

 

Những sống lâu ở khu phát triển nên rõ tình hình các khu xung quanh. Tay thợ thầu với Chúc Phù: “Cháu gái , thấy cháu còn trẻ nên chú thật lòng, nơi đó nên đến !”

 

Chúc Phù hỏi: “Tại ?”

 

Tay thợ thầu xuống ghế đẩu, bắt đầu kể: “Vốn dĩ khu quy hoạch đồng bộ, lúc giải tỏa cũng bình thường. đến khi giải tỏa phố Nguyện thì trời đất đổi màu!”

 

“Đang nắng gắt, đột nhiên mây đen kéo đến, cuồn cuộn trời như rồng!”

 

Nghe , mấy thợ xung quanh cũng tụ .

 

thế! Lúc đó đang ở đó, ông thấy rõ ràng! Hễ bắt đầu dỡ phố Nguyện là gió nổi lên, ban đầu tưởng sắp mưa, ông thầu còn bảo nhanh, ai ngờ gió càng lúc càng lớn, cũng vững!”

 

“Một đội thợ nhỏ phụ trách dỡ bỏ cũng là làng ! Anh thấy nên xin nghỉ, nhưng ông chủ chịu, bắt tiếp, đó trời mới tối sầm !”

 

“Ông chủ đó cũng gan thật! Sau khi dừng thi công, gió ngừng thổi, ông thuê khác dỡ tiếp nửa con phố!”

 

, đó dỡ đến cây hòe già thì xảy c.h.ế.t , từ đó ai dám nữa.”

 

Chúc Phù : “Thảo nào, cháu cứ thắc mắc chỗ đó chỉ dỡ một nửa…”

 

Tay thợ thầu : “Nghe bên đó còn ma! Cháu gái, cháu lừa nên mới thuê tiệm đó ? Nghe chú, mau dẹp , lỗ một chút cũng , mạng sống quan trọng hơn!”

 

Chúc Phù thầm nghĩ, đúng là lừa thật… Cô dậy : “Cảm ơn chú, nhưng tiệm cháu bỏ , vẫn mở tiếp!” Cô thở dài định .

 

“Đợi !” Tay thợ thầu thấy cô còn nhỏ, sạch sẽ xinh xắn, còn lừa nên động lòng gọi : “Tiệm của cháu cần sửa những gì?”

 

Chúc Phù đáp: “Cháu điện nước, sơn sửa một chút.”

 

“Không cần phá tường chứ?”

 

“Không.”

 

Vậy thì còn đỡ. Tay thợ thầu gật đầu: “Chú thể đến xem thử… nếu là chú chạy ngay đấy, cháu đừng trách.” Dù mạng sống vẫn quan trọng nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-an-nho-am-duong-doi-mon-ngon-lay-cong-duc-bong-choc-phat-nhanh/chuong-41-tan-trang-tiem-an.html.]

 

“Vâng.” Chúc Phù gật đầu, “Chú yên tâm, đảm bảo sẽ !”

 

Tay thợ thầu , rõ ràng tin. Một cô bé còn trẻ như , vai gánh nổi tay xách , nếu chuyện xảy thì chắc ông còn kéo cô chạy cùng.

 

Ông chuẩn ít dụng cụ, cất tấm bảng quảng cáo phía xe đạp gọi: “Cháu gái, lên xe!”

Chúc Phù từ chối, nhảy lên ghế , hai cùng về phía phố Nguyện.

 

Vừa bước phố, tay thợ thầu khẽ rùng .

 

Chúc Phù bĩu môi, đáng sợ thế

 

Đến cửa tiệm, ông : “Nghe nhiều chuyện quá nên trong lòng sợ. Giờ xem cũng bình thường, đáng sợ như lời đồn…”

 

Ông một vòng quanh tiệm, tính toán : “Tiệm lớn, nếu chỉ cải tạo phần cơ bản thì 80.000 tệ.”

 

Giá cả hợp lý, hai bên nhanh ch.óng chốt. Chúc Phù thanh toán tiền cọc, ông : “Được, chú về gọi , mai bắt đầu .”

 

Sau khi ông thầu rời , bà Hứa đến. Sức khỏe của Lưu Tinh khá hơn, hiện đang tĩnh dưỡng. Ban ngày bà mang cơm cho cô bé, thời gian còn thu dọn phế liệu.

 

Hôm nay bà đến vì ít rau xanh tự trồng thu hoạch . Nghĩ Chúc Phù mở tiệm ăn nên bà mang một ít đến tặng.

 

cần lắm, Chúc Phù vẫn chân thành cảm ơn. Bà Hứa khép nép, sợ chê là nhặt rác nên dám bước , chỉ ngoài cửa chuyện.

 

Chúc Phù mang rau bếp, khi thì thấy bà Hứa đang lén tờ thông báo tường. Cô giả vờ thấy, bước tới hỏi thăm tình hình của Lưu Tinh.

 

Nói chuyện xong, bà Hứa chào rời . Đi vài bước, bà do dự dừng , như đang đấu tranh tâm lý, khẽ lắc đầu tiếp tục bước , tấm lưng càng thêm còng xuống.

 

“Bà Hứa ơi!” Chúc Phù gọi . Cô bước tới, như đang sầu não: “Tiệm cháu nhiều việc quá, mà giờ vẫn tìm giúp…”

 

Nếu thấy bà thông báo, cô cũng quên mất thể nhờ bà giúp. Như dãi nắng dầm mưa, còn cô cũng phụ việc, đúng là đôi bên cùng lợi. Bà Hứa vốn định hỏi nhưng sợ chê nên dám mở lời. Lúc , đúng là trúng ý.

 

Nỗi lo trong mắt bà tan biến, bà dè dặt hỏi: “Nếu cháu chê, bà thể đến giúp một tay, đến khi cháu tuyển thì bà nghỉ…”

 

Chúc Phù vui vẻ: “Tốt quá ! Bà Hứa, bà giúp cháu việc lớn đấy!”

 

Bà Hứa mừng đến mức khép miệng: “Bà đưa cơm cho Lưu Tinh , lát nữa giúp cháu dọn dẹp nhé!”

 

Chúc Phù : “Không gấp , mai bà đến cũng . Trước hết cứ chăm sóc Lưu Tinh cho , chỗ cháu việc gì nhiều.”

 

Bà Hứa đáp: “Việc của Lưu Tinh là việc, việc ở đây cũng là việc. Bà lo xong cho con bé là qua ngay, ảnh hưởng gì !”

 

Chúc Phù phản đối: “Vâng, tùy bà sắp xếp. Buổi tối cháu cần , bà cứ ở bên chăm Lưu Tinh là .”

 

 

Loading...