Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:44:38
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Dì Thu, gặp !"

 

Tống Minh Du dùng sức vẫy tay về phía bóng dáng Mã Thu Hà, mãi cho đến khi hình dáng dần mờ thành một chấm nhỏ, đường núi dần trở nên xóc nảy, cô lúc mới vịn đống gạch đỏ bên cạnh, từ từ mò mẫm chỗ cũ.

 

Chạm mắt với con vịt vô tội sàn xe.

 

"Cạp cạp ~"

 

Tống Minh Du dở dở : "Dì Thu cũng khách sáo quá!"

 

"Dì Thu là bụng, Giang Dương đều như , đặc biệt nhiệt tình."

 

" thật, bữa cơm trưa nay thể gọi là cơm nhà , quả thực là bày tiệc luôn." Tống Minh Du dựa đống gạch đỏ bên cạnh, nỗ lực giữ vững , "Giờ nhớ vẫn thấy ngon chịu , về Nam Thành chắc nhớ nhung mất hai ngày."

 

" cũng ngờ cô sẽ đến Giang Dương." Thịnh Lăng Đông , "Lúc dì Thu dẫn cô , còn tưởng nhận nhầm ."

 

" mới là bất ngờ đấy." Tống Minh Du trêu, "Lần chợ đồ cũ mua đồ, bán cho nhiều bát đĩa như mới mở tiệm, chạy đến trấn Giang Dương họp chợ, cũng ở đây, nhờ xe của và trấn Giang Dương, còn chỗ nào là mặt ?"

 

Giống như Doraemon trong phim hoạt hình , chỗ nào cũng thể xuất hiện, trong túi còn cái gì cũng móc .

 

"Nếu cô Nam Thành thì đúng thật." Thịnh Lăng Đông thừa nhận, "Mấy hương trấn quanh Nam Thành cơ bản đều hết. Giang Dương thì , Thanh Sơn, Kỳ Trấn, Ô Giang, Hợp Giang... Nếu cô những chỗ , chừng thật sự thể gặp ."

 

"Nhiều thế á!" Lần Tống Minh Du thực sự kinh ngạc, "Đều là ?"

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

"Nói thì là mấy việc lặt vặt thôi. Ví dụ như trấn ít đồ thủ công, sẽ nhờ mang lên Nam Thành hoặc nơi khác bán. Họ sống ở hương trấn tiện, mua thứ gì Cung Tiêu Xã , cũng sẽ nhờ lên thành phố hỏi xem mua mang về cho họ ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-100.html.]

Con vịt ngoan ngoãn cứ mổ qua mổ sàn xe, Thịnh Lăng Đông vỗ nhẹ đầu nó ngăn cản, bổ sung: "Mấy cái nồi niêu xoong chảo cô mua chỗ , nhiều cái cũng là đào từ mấy cái trấn An Thành mang về đấy."

 

An Thành và Nam Thành sát , "Bên đó phát triển nhiều xí nghiệp hương trấn, mấy nhà máy tập thể một khi kinh doanh , đừng chia hoa hồng, ngay cả tiền lương tối thiểu cũng phát nổi, đều dựa việc bán tháo sản phẩm trong xưởng đổi lấy tiền mặt, giá thấp hơn thị trường nhiều."

 

Tống Minh Du gật đầu, nhận thức rõ ràng hơn về —— ừm, càng giống Doraemon hơn: "Hèn chi tìm mối xe tải, nếu giúp, thật sự đống rau thịt khuân về Nam Thành kiểu gì."

 

Thịnh Lăng Đông xua tay: " lấy tiền việc mà, chú Quách vận chuyển gạch, cũng thiếu tiền kiếm ."

 

Tống Minh Du đây là lời khách sáo.

 

Cô rốt cuộc chỉ là cái tiệm cơm nhỏ, cô mua đống rau thịt đối với Mã Thu Hà và là một khoản thu nhập nhỏ, nhưng nếu chỉ tính phí vận chuyển, đối với Thịnh Lăng Đông cũng chẳng đáng là bao.

 

Tống Minh Du cầu thị: "Một tháng 30 đồng, giá hỏi , tuyệt đối ai nhận."

 

Cô cũng từng cân nhắc việc tự chạy đến Giang Dương mua hàng mỗi tháng.

 

tính toán kỹ lưỡng, cô một chuyến Giang Dương trấn cả lẫn về mất bốn đồng tiền vé xe khách, một tháng cho dù chỉ ba cũng mất mười hai đồng, mà chẳng mua bao nhiêu đồ.

 

Rõ ràng vẫn là tìm vận chuyển lợi hơn.

 

Tuy nhiên, thời buổi vận chuyển bằng xe tải đắt đỏ, đa xe tải đều chỉ chịu tính tiền theo quãng đường, một cây ít nhất hai hào, nếu gặp đường khó thì giá càng cao. Cho dù chỉ là hai hào, với cách từ Nam Thành đến trấn Giang Dương cũng mất hơn mười đồng, một tháng vận chuyển nhiều hai chuyến là mất mấy chục đồng, nếu theo tần suất ba ngày một thì lên đến cả trăm đồng!

 

Hoàn là vì hợp đồng ba bên, tình huống đặc thù, hai bên đều tỏ thiện ý với cô, khiến cô cũng hưởng ké đơn giá siêu thấp của đơn hàng lớn bên trấn Giang Dương. Tính , cô tiết kiệm hơn mười đồng.

 

 

 

 

Loading...