Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:44:46
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Rồi còn thằng em họ xa lắc xa lơ cách bao nhiêu đời hỏi vay tiền ông, cái gì mà thầu ruộng kiếm tiền lớn, tìm ông vay tiền mua máy cày tay, một vay mấy chục đồng. Kết quả thế nào, lỗ chỏng gọng, một xu cũng đòi về !"

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"Lần nào cũng như thế, tâng bốc ông một cái là ông xoay như chong ch.óng, tên họ là gì cũng chẳng nhớ nữa."

 

Trần Kế Khai ngờ vợ nhớ rõ mồn một những chuyện xưa tích cũ : "Bà cũng bảo là họ hàng, cho dù hiện tại qua thì cũng là đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân... Cuộc sống của họ dễ dàng, thể mặc kệ là mặc kệ ?"

 

"Người chính là nắm thóp ông cái tính nhà quê lên phố sĩ diện bỏ mặt mũi, mới năm bảy lượt chạy đến nhà tống tiền đấy!"

 

Trần Kế Khai cảm thấy mới là nên tức giận. Ông mỗi ngày vất vả là vì cái gì, Lâm Hương một chút cũng thấy sự hy sinh của ông, thế mà còn cãi với ông.

 

Đống vải chất lượng , nhưng cũng dùng tí nào. Hồi Lâm Hương còn than vãn với ông, bảo quần áo của Cảnh Hành và Niệm Gia giờ khó may, nhất là Cảnh Hành, khi đầu năm may quần áo, cuối năm tay chân cộc lốc. Cho dù chừa đường may bên trong thì cũng hơn nửa năm nới một , bằng kiểu gì cũng chỗ chật chội .

 

Loại vải rẻ tiền chẳng thích hợp may quần áo cho trẻ con , dù tốn tiền cũng đau lòng, cũng cần Lâm Hương đêm hôm còn chong đèn dầu thức khuya sửa quần áo cho con. Mặc thì đổi cái khác, cũ cùng lắm đem cắt giẻ lau cây lau nhà là .

 

Lâm Hương căn bản ông giải thích, hiện tại còn bỏ dứt khoát như , ngay cả cơm cũng mặc kệ ông. Ông càng nghĩ càng tức n.g.ự.c, dứt khoát dậy khỏi giường, đóng c.h.ặ.t cửa lớn .

 

Lòng tĩnh tự nhiên no!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-108.html.]

Khổ nỗi cái mùi thức ăn cứ như âm hồn bất tán đuổi theo ông. Đóng cửa đóng cửa sổ , ông trốn phòng trong cũng xong. Trần Kế Khai bực bội chạy sân —— kết quả chỗ càng gần bếp nhà hàng xóm hơn, tiếng vui vẻ bên sân nhà họ Tống càng rõ mồn một. Ông còn thấy cả tiếng Lâm Hương và Tống Minh Du trò chuyện nhẹ nhàng vui vẻ.

 

Lâm Hương đối với Tiểu Tống thì ôn tồn nhỏ nhẹ, còn đối với ông thì lạnh lùng vô tình như . Trái tim tổ trưởng Trần tan nát thành từng mảnh vụn. Nói trùng hợp cũng thật trùng hợp, ông đụng Tưởng Hiểu Hà xuống bếp lấy ấm nước nóng. Bà liếc mắt thấy cái bóng đen sì ở sân , còn tưởng là gặp ma, sợ quá hét toáng lên. Lần Trần Kế Khai cũng giật : "Tưởng Hiểu Hà, bà tự nhiên hét lên cái gì!"

 

"Ôi giời ơi, tổ trưởng Trần, là ông , còn tưởng là cái gì... đồ sạch sẽ trong sân chứ." Tưởng Hiểu Hà càm ràm, "Ông thấy thì lên tiếng một câu chứ, đừng lù lù đấy ho he gì, dọa c.h.ế.t khiếp giữa đêm hôm. Đây là còn đỡ, nhỡ trẻ con chạy thấy ông, chẳng dọa thét lên ?"

 

nghển cổ trong: "Ủa, Lâm Hương ở nhà , mỗi ông thôi ?"

 

Không thể cái miệng của Tưởng Hiểu Hà thật sự cách nghẹn họng. Trần Kế Khai cũng nghẹn đến mức trợn trắng mắt, nhưng ông gì cũng là tổ trưởng nhỏ của khoa tuyên truyền, là công tác văn hóa, ông thể vứt bỏ mặt mũi mà với Tưởng Hiểu Hà " liên quan đến bà", chỉ đành qua loa hai câu tự xám xịt về nhà chính, tiếp tục một đối diện với căn phòng quạnh quẽ.

 

Uất ức!

 

Uất ức là thật sự uất ức, nhưng khi ngọn lửa giận trong l.ồ.ng n.g.ự.c tắt xuống, sự tủi , Trần Kế Khai cảm thấy chút hối hận.

 

Rõ ràng hôm nay ông tan về sớm như là vì rạp chiếu bóng Giải Phóng đang chiếu phim mới. Ông về nhà còn định cho Lâm Hương một bất ngờ, đó Lâm Hương nhắc mãi là xem phim. Kết quả hiện tại bất ngờ thì , nhưng vui mừng thì chẳng thấy , phim ảnh cũng tong.

 

 

 

 

Loading...