Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-01-09 04:27:00
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Mao tấm lòng, chuyện thẳng thắn màu, đừng các bậc cha chú trong ngõ, Tống Minh Du cũng cảm thấy cô gái hợp tính với .

 

Cô nhớ lời dì Cao dặn, định dẫn Tiểu Mao Bách hóa Nam Thành xem thử, Tiểu Mao bảo . "Chị, em thật với chị, em thực sự , nhưng em kiếm tiền . Chờ nhà em định , trong tay em tiền dư dả, em sẽ đường hoàng theo chị, tiêu tiền lương của em, mua đồ em ."

 

Tiểu Mao tính toán, Tống Minh Du đương nhiên ủng hộ. Hôm Tiểu Mao đến nhà Chủ nhiệm Trâu khoa thiết trình diện . Cao Ngạn Chi về kể chuyện với : "Tháng đầu tiên trả 30 đồng, nếu Tiểu Mao sẽ thưởng thêm."

 

Công việc thực sự kiếm tiền, nhưng cũng thực sự mệt. Phải quét dọn phòng, giặt giũ nấu cơm, chăm sóc già. May mắn nhà Chủ nhiệm Trâu trẻ con, nếu Tiểu Mao còn thêm việc trông trẻ. Chủ nhiệm Trâu thích giọng địa phương của Tiểu Mao, Tiểu Mao chỉ thể về ngõ cầu cứu, mượn sách giáo khoa cũ của Tống Minh Du, bảo là học tập văn hóa cho .

 

Không ai ngờ tới, khi Tiểu Mao đến ngõ, chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất ai khác, là Tống Ngôn Xuyên.

 

Trước , duy nhất bên cạnh việc trong xưởng chính là chị gái Tống Minh Du. Tuy cũng là tay trắng dựng nghiệp, nhưng nấu ăn là sở trường sẵn từ kiếp của Tống Minh Du, kinh doanh tiệm cơm coi như cô phát huy sở trường, Tống Ngôn Xuyên cảm xúc quá sâu sắc. Hiện tại Tiểu Mao, , chị Mao đến, lập tức chịu chấn động lớn.

 

Hóa thuê cho mệt như , hóa công việc khó như , hóa biến thành lớn cũng học tập!

 

Tiểu Mao căn bản gánh nặng tâm lý lớn thể hỏi trẻ con. Cô thì học, hiểu thì hỏi. Từ dì ruột đến các chị các dì trong ngõ, xuống đến học sinh tiểu học lớp 5 Trần Cảnh Hành, học sinh lớp 3 Trần Niệm Gia, cô hỏi bài chút áp lực nào, còn đặc biệt sai liền sửa.

 

Áp lực dồn lên Tống Ngôn Xuyên.

 

Cậu chăm chỉ hơn , nhưng gặp bài khó vẫn sẽ chùn bước, công thức toán học là đau đầu. Nếu hai em "vô tình" Trần Niệm Gia và Trần Cảnh Hành ấn đầu xuống, Tống Ngôn Xuyên mười thì ít nhất chín chịu ngoan ngoãn khuôn khổ.

 

So với chị Mao, quá kém cỏi.

 

Tống Ngôn Xuyên mắt trông mong Trần Niệm Gia, chẳng thèm để ý đến , hết sức chuyên chú "giảng bài" cho Mao Tiểu Tĩnh: "Chị Mao, chữ là màu xanh lục (lục sắc), phiên âm là 'lü', thanh bốn. Lần em với chị quy tắc đ.á.n.h vần , chị Mao còn nhớ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-129.html.]

 

"Nhớ, nhớ chứ." Tiểu Mao cố gắng uốn lưỡi, "Lờ-uy-luy, thanh bốn là xuống, lụy... lự... Lục!"

 

Thứ cô học đơn giản hơn gấp trăm , nhưng Tống Ngôn Xuyên thế nào cũng thấy trong lòng khó chịu. Chờ Mao Tiểu Tĩnh hiểu rõ chữ hôm nay hiểu, hoan thiên hỷ địa về nhà chủ nhiệm, vội vàng chọc chọc khuỷu tay Trần Niệm Gia: "Trần Niệm Gia, tớ cũng hỏi bài!"

 

"Tự ." Trần Niệm Gia thèm , "Tớ giảng cho ."

 

"Tại chứ! Trước đều chịu giảng bài cho tớ, từ lúc chị Mao đến, chẳng thèm để ý tớ nữa —— rõ ràng giảng cho chị Mao vui vẻ thế , đối với tớ hung dữ thế!"

 

Trần Niệm Gia đặt b.út xuống, thở dài, nghiêm túc chuyện với : "Chị Mao tự chuẩn bài, mỗi đến hỏi đều là vấn đề khác . Rất nhiều thứ chị cố gắng nghĩ, nghĩ đáp án mới đến hỏi tớ."

 

"Tớ cũng nghĩ mà, , tớ cái gì cũng ..." Tống Ngôn Xuyên oan ức, "Nếu tớ thông minh như thì tớ hỏi ."

 

"Cậu thông minh giống tớ, chỉ là suy nghĩ, vấn đề gì cũng ném cho tớ. Rõ ràng tớ giảng qua một chút là phản ứng ngay." Trần Niệm Gia nghiêm túc, "Tớ thích như ."

 

"Cậu thể nhắc nữa ?"

 

Trần Niệm Gia ngẩn : "Cái gì... Tớ bảo tớ thích như ."

 

"Không , câu đó cơ."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

 

 

Loading...