Chỗ nhiều hơn , nhưng lượng khách cũng đông hơn . May mắn là đa đến ăn cơm rưới món kho, đông nhưng xoay vòng nhanh nên tạm thời xảy vấn đề gì.
Cô còn mua một bộ bàn tròn lớn đặt trong gian phòng riêng mới ngăn .
Chỉ cách một bức tường, bên ngoài tiếp khách lẻ, thể ăn cơm rưới món kho hoặc gọi món riêng. Còn trong phòng riêng thì nhận khách lẻ ghép bàn, nhận đơn cơm rưới món kho, đặt theo hình thức tiệc, mà một tuần chỉ nhận một bàn!
Lão Vương ban đầu còn lầm bầm, bảo mấy tiệm cơm quốc doanh bên ngoài còn chẳng thế, cô bước quá lớn . Kết quả mở rộng xong hai ngày, bàn tiệc duy nhất trong phòng riêng đặt mất ——
Vu Vinh Phương ở xưởng Gia Lăng bàn chuyện hôn sự, đó cô mãi chọn chỗ nào ưng ý. Tiệm cơm quốc doanh thì phòng riêng, khách sạn lớn phòng riêng thì quá xa hoa, phù hợp với tầng lớp bình dân, các bậc phụ đều thích lắm. Đang đau đầu chọn tới chọn lui thì Tống Minh Du bên mở phòng riêng. Nhân tiện đến ăn bữa cơm, Vu Vinh Phương dạo một vòng trong phòng riêng, quyết đoán chốt đơn: "Tiểu Tống, em nhất định giữ phòng cho chị đấy."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thiết kế bên trong và bên ngoài phòng riêng khác biệt.
Xét đến nhu cầu tiệc và tiếp khách, Tống Minh Du bảo lão Vương quét vôi trắng tường, nhờ Cao Ngạn Chi và Lâm Hương trọn bộ trang trí nội thất mềm mại. Trên tường treo những ô hình thoi và sóng nước đan bằng len, lớn nhỏ đan xen thú vị. Phía bức tường giáp mặt đường trổ hai ô cửa sổ, ngày thường dùng rèm hoa nhí trắng mờ che , ảnh hưởng ánh sáng, tăng thêm vẻ m.ô.n.g lung nhu hòa.
Nếu mở cửa sổ , bên ngoài chính là thở cuộc sống nhân gian, là tiếng chuông xe đạp Đại Giang 28 leng keng chở theo tiếng vui vẻ của già trẻ gái trai.
Vu Vinh Phương thích vô cùng, hào phóng đặt cọc mười đồng, cao hứng phấn chấn về. Người đến Tống Minh Du chỉ thể xin thông báo đặt . Người hỏi nhiều lên, cô dứt khoát dán thông báo cửa tiệm: "Phòng riêng đặt , tạm thời hết chỗ".
Nghĩ nghĩ, cô dán thêm một tờ thông báo tuyển dụng.
Mặt tiền cửa hàng mở rộng xong, cũng đến lúc bổ sung nhân sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-146.html.]
đến ứng tuyển, Tống Minh Du chẳng ưng ý ai.
Hoặc là động tác còn chậm chạp hơn cả nhóc con Tống Ngôn Xuyên, hoặc là an phận việc, chỉ là đám thanh niên lêu lổng chờ sắp xếp việc tìm chỗ g.i.ế.c thời gian. Có thậm chí còn chẳng giữ vệ sinh tối thiểu, cầm cái giẻ lau bàn định tự ý rửa bát giúp cô.
Phỏng vấn xong đám , Tống Minh Du cảm thấy còn mệt hơn cả lúc tìm việc kiếp . Lâm Hương chuyện còn an ủi cô: "Đãi cát tìm vàng mà, phỏng vấn thêm vài nữa, hợp ý em."
Tống Minh Du thấy mệt mỏi trong lòng: "Chị Lâm, chị mấy kỳ quặc lắm."
Cô bốc một hạt đậu nành luộc ăn. Cao Ngạn Chi thích bếp nhưng giỏi mấy món ăn vặt . Hạt dưa bà thường mang theo là tự rang, mùa hè đậu nành luộc muối càng tuyệt.
Hiếm khi cơ hội tụ tập xem Tivi, Cao Ngạn Chi bê cả một chậu đậu nành lớn sang, để xem ăn.
"Mấy đó, em còn thể là thích hợp việc ở tiệm cơm nhỏ của em. một gã thanh niên đến ứng tuyển thì tự tin thôi !"
Vào tiệm cơm nhỏ là bắt đầu bình phẩm, từ trang trí đến bố cục, từ món ăn đến cách trình bày. Không còn tưởng là giám khảo Michelin Black Pearl xuyên đến chấm điểm cho cô nữa!
"Buồn nhất là, thế mà bảo em định giá vấn đề." Tống Minh Du nghĩ vẫn thấy cạn lời, "Nói cái gì mà ông chủ thì giác ngộ của ông chủ, một đồng một suất cơm rưới món kho là quá rẻ, hoặc là tăng lên một đồng năm hào, hoặc là bớt xén nguyên liệu bên trong, giảm một nửa thịt !"
"Hả?" Lâm Hương và Cao Ngạn Chi đều đến ngẩn , "Hắn mưu đồ gì ?"