“Phiền toái như .” Trương Tân Dân mà chép miệng, “Vậy buổi tối mấy giờ mới về đến nhà?”
Lâm Hương giúp con trai giải thích: “Trường học bọn nó buổi chiều tan học sẽ quá muộn, nếu thầy giáo giữ lớp, Kế Khai sẽ bến đò đón.”
Khó khăn lắm mới thi đậu Tam Trung, cùng lắm thì mệt một chút, nhưng đáng giá.
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Từ Nghiên sang năm cũng thi cấp hai , con bé thành tích như , cũng thử thi bên ngoài xem .” Cao Ngạn Chi , “Ngõ nhỏ chúng nếu thể hai học sinh Tam Trung, thì hâm mộ c.h.ế.t .”
“Tam Trung khó thi quá.” Tưởng Hiểu Hà đối với đề nghị hứng thú thiếu thiếu, cô gắp một miếng thịt mỡ bỏ bát con trai, “Nếu thi đậu thì , là con em nhà máy thì về học trường trung học phụ thuộc, nhưng đến lúc đó những điều kiện đều nha!”
Từ Nghiên hiện tại học lớp 4, thành tích vẫn luôn đầu khối, “Thầy giáo đều với và Vĩ Khang, nếu Từ Nghiên nguyện ý ở trường trung học phụ thuộc, trường bên sẽ miễn học phí cho con bé.”
Lão Kiều ngạc nhiên: “Thế chẳng giống học trung cấp chuyên nghiệp , đúng, trung cấp trợ cấp, nhưng ít nhất cần đóng học phí, gánh nặng nha!”
“Chính vì thế, mới bảo con bé ở trường trung học phụ thuộc đấy.” Tưởng Hiểu Hà , “Tình huống nhà cũng , so với Lâm Hương, bản Cảnh Hành cũng thi, nhưng Tiểu Nghiên nó ý tưởng gì, học cũng thế, còn bằng học ngay cửa nhà.”
Từ Nghiên gì.
Bà Kiều sờ sờ đầu Trần Niệm Gia: “Niệm Gia nha, cháu học ở ?”
Ý tưởng của Trần Niệm Gia đơn giản: “Anh trai học ở , cháu liền học ở đó.”
Đã hỏi một vòng, Tống Minh Du huých huých khuỷu tay em trai, “Mọi đều đang ý tưởng của , em chút ý tưởng nào ?”
“Chị, chị đồ ăn ngon thật... Ưm ưm, món sườn heo chua ngọt , em thích ăn nhất!”
Mọi đều bật , Lâm Hương đến chảy nước mắt. Tống Minh Du tức giận vỗ vỗ cái móng vuốt của nó, đồ tham ăn, rõ ràng lâu lâu cho nó ăn ngon, nhưng cứ hễ ăn đến món cô nấu, thằng nhóc vẫn cứ như quỷ c.h.ế.t đói đầu thai.
“Chị thấy Cảnh Hành thi đậu, em còn hưng phấn hơn cả nó, chị còn tưởng em cũng thi Tam Trung chứ.”
Tam Trung?
Thằng nhóc đảo mắt: “Anh Cảnh Hành, học, còn cái gì mà lãm, lãm...”
“Xe cáp, phà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-189.html.]
“!” Mắt Tống Ngôn Xuyên lấp lánh tỏa sáng: “Có giống xe buýt ?”
“Đương nhiên giống.” Tổ trưởng Trần phổ cập khoa học cho nó, “Xe cáp đường ray, nghiêng nghiêng, giống như là cái đầu tàu hỏa, từ nhà ga xuống bến đò. Phà chính là thuyền qua sông.”
“Cháu còn bao giờ...” Tống Ngôn Xuyên chỉ tưởng tượng thôi thấy thú vị chịu , “Cái trường Tam Trung đó thật!”
Nó cũng học Tam Trung, thể mỗi ngày đều thuyền tàu hỏa!
“Ha ha ha ha ha, xem Ngôn Xuyên kìa, còn tưởng Tam Trung là cái danh lam thắng cảnh gì đó.”
Tống Minh Du bó tay: “Ăn sườn heo chua ngọt của em .”
Tống Ngôn Xuyên đặc biệt thích ăn sườn heo chua ngọt, trong đĩa của thằng nhóc chất ít. Trần Niệm Gia cũng thích ăn sườn heo chua ngọt xa một chút.
Tống Minh Du dứt khoát chọn một miếng nạc mỡ đan xen, bỏ bát Trần Niệm Gia: “Niệm Gia, em cũng ăn , nếu gắp tới thì bảo chị với chị Lâm gắp giúp cho.”
Trần Niệm Gia ngoan ngoãn: “Cảm ơn chị Tống ~”
Tống Ngôn Xuyên oán niệm chằm chằm miếng sườn trong bát cô bé.
Nó cũng trúng miếng đó, thế mà chị hớt tay .
Nó quyết định ý tưởng coi như bỏ .
Tam Trung , một chút cũng !
Nó quyết định, Trần Niệm Gia học trường nào, nó liền học trường đó. Dù nó nhất định bạn học với Trần Niệm Gia... Nếu về sườn heo chua ngọt đều biến thành của Trần Niệm Gia hết, nó chẳng ăn!
“Chị, em cũng một miếng!”
Sức kêu gọi của 《Mười món ăn vặt trứ danh Nam Thành》 dần dần thể hiện. Tống Minh Du tìm tới Đỗ Thanh, thực đơn tăng thêm một hạng mục phân loại tên là “Ăn vặt”, mì chua cay trở thành " cả" trong phân loại .