Lâm Y kinh ngạc cô bé một lát, cũng theo lộ nụ : "Ừ, đúng!"
Trên bục nhận thưởng dẫn chương trình gọi tên Lâm Y. Cô bé đoạt quán quân thè lưỡi, "Giục đau cả đầu, tớ đây, về cơ hội chúng cùng chơi nhé!"
"Niệm Gia ——"
Trần Niệm Gia ngẩng mặt lên. Trên khán đài, ba và trai cô bé đều đang vẫy tay với cô bé.
Bên cạnh cô bé là chị Tống đang tươi rạng rỡ, còn một bóng dáng quen thuộc đang nhảy lên nhảy xuống.
Thấy cô bé qua, Tống Ngôn Xuyên đặc biệt dùng sức giơ ngón tay cái: "Trần Niệm Gia, thật cừ!"
……
Sau cuộc thi chính là Quốc khánh.
Trong ngõ Dệt May yên ắng.
Năm nay Tổng xưởng phát ít phúc lợi, gặp dịp lễ nên phát thêm một khoản tiền thưởng. Các nhà đều già trẻ lớn bé dắt díu cửa dạo phố, hoặc Bách hóa Nam Thành lượn một vòng, tệ lắm cũng một chuyến phố Quan Âm xem trào lưu mới hiện giờ.
Xa hơn thậm chí còn sáng sớm bắt xe buýt, Cẩm Thành xem sự náo nhiệt của thành phố tỉnh lị.
Trong tiểu viện nhà họ Lâm hai bé một cao một thấp đang . Cậu cao cầm một quyển Thanh Niên Văn Trích đang , thấp bò bàn, b.út chì trong tay chậm rì rì bò về phía từng chút một.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Một con mèo tam thể lông xù xù linh hoạt nhảy lên bàn, nhưng bạn với chủ nhân, mà là nhẹ nhàng lướt qua bé, với lấy đĩa điểm tâm bên cạnh. Cậu bé vỗ nhẹ móng vuốt nó một cái, đệm thịt tức khắc rụt về.
Tống Ngôn Xuyên cầm lấy cái bánh bao nhân trứng sữa trong đĩa c.ắ.n một miếng. Mèo tam thể tình nguyện "meo" một tiếng, quyết định thèm để ý nhân loại nữa.
Nó nhẹ nhàng nhảy xuống, chuồn sân leo lên tường viện bò, bắt đầu lệ thường tuần tra lãnh địa mỗi ngày, lúc chạm mặt với Từ Nghiên đang đẩy cửa viện .
"Tháng Chín?" Từ Nghiên gọi một tiếng, tam thể nhỏ vẫy đuôi tỏ vẻ thấy nhưng lười phản ứng. Cô bé đành mất mát thu hồi ánh mắt, về phía Trần Cảnh Hành và Tống Ngôn Xuyên, "Anh Cảnh Hành, Ngôn Xuyên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-215.html.]
Cô bé đeo túi, hiển nhiên là từ bên ngoài về. Trần Cảnh Hành hỏi: "Em thư viện ?"
Năm nay trong quận mới xây thư viện, Từ Nghiên nghỉ hè và cuối tuần thường xuyên đến đó sách. Từ Nghiên gật đầu, "Anh Cảnh Hành, em tới mượn vở ghi chép."
"À , em hỏi xin vở ghi các môn chính, đều soạn xong , em đợi chút lấy."
Trần Cảnh Hành trong sương phòng tìm cuốn sổ ghi chép hồi tiểu học của .
"Có một quyển là vở sửa sai, một quyển là các dạng đề tương tự soạn lúc đó. Anh kẹp tờ giấy, là hỏi các bạn học đôn thẳng lên ở Tam Trung, những dạng đề thi chuyển cấp bọn họ thường thi."
Cậu phân loại, sắp xếp trật tự. Từ Nghiên cảm kích cảm ơn.
Trần Cảnh Hành tò mò: "Lần dì Tưởng , em định ở học trường trung học phụ thuộc bên ?"
Từ Nghiên chần chờ một chút, gật đầu: "Vâng."
"Trường trung học phụ thuộc cũng khá , thấy em cũng cần áp lực quá lớn, hiện tại thành tích của em , đôn thẳng lên cấp hai chắc chắn là ." Trần Cảnh Hành an ủi, "Đều nghỉ lễ , đừng sách nữa, ngoài chơi với bạn bè ."
Từ Nghiên : "Anh Cảnh Hành, cũng chơi ."
"Anh cái , thầy giáo bảo bọn ngày thường nhiều sách ngoại khóa, lượng của quá ít." Trần Cảnh Hành giơ giơ cuốn Thanh Niên Văn Trích trong tay, túm cái bánh bao kim sa trong miệng Tống Ngôn Xuyên bên cạnh , "Đừng ăn nữa, mau bài tập của em ."
Tống Ngôn Xuyên ủy khuất ba ba cúi đầu. Từ Nghiên há miệng, tựa hồ biện giải gì đó, cuối cùng vẫn gì.
Cô bé ôm c.h.ặ.t vở ghi chép trong lòng: "Vậy cảm ơn Cảnh Hành, em về đây, vở em chép xong sẽ mau ch.óng trả ."
"Không , Niệm Gia sang năm mới dùng đến, em cứ từ từ xem."
Trần Cảnh Hành cảm thấy đây là chuyện lớn gì, vốn là lớn tuổi nhất trong đám trẻ trong viện, các em tìm xin giúp đỡ vui lòng. Cậu nhớ tới lời lớn dặn dò khi .