……
Người chúc Tết . Nhà chính, sân, thậm chí sân Bá Bá ngoài cổng lớn đều đầy . Rất nhiều là bản địa Song Hà, cũng từ nơi khác vội vã trở về ăn Tết, tốp năm tốp ba tụ tập chuyện.
Người nhà họ Giang thu xếp dọn trống một sân Bá Bá lớn, kê bàn ghế ngoài, dùng lời Nam Thành thì đây là đang bày thế trận, lát nữa sẽ ăn bữa cơm đoàn viên nhà họ Giang.
đúng lúc gần đến giờ cơm, ngoài cửa truyền đến một trận náo nhiệt. Theo tiếng ồn ào, một cặp con thần thái rạng rỡ tay trong tay bước qua ngạch cửa, giọng điệu khoa trương: “Ông cố, ôi chao, thật ngại quá, chúng cháu tới muộn.”
Nhà chính còn đầy , liền . Kỳ thật ai đến cũng sẽ khiêm tốn một câu “muộn”, nhưng thật sự đến muộn thì chẳng mấy ai, duy độc hai con là một chút cũng khiêm tốn.
Các bà đến cũng quá muộn !
Bên bếp lò lửa lớn bắt đầu cháy hừng hực, hai con các bà mới đến, đây là tới chúc Tết là tới ăn chực?
Quan trọng nhất là, phận đến còn chút vi diệu.
Có tinh mắt liền phát hiện, thế mà là một trong những " quan hệ huyết thống" với Tống Minh Du —— cô ruột Tống Nga và em họ Trương Bình Bình.
Giang T.ử Quỳnh đón lên, nụ chút tự nhiên: “Dì Tống, Bình Bình, đường vất vả , ông cố đang nghỉ ngơi trong phòng, mời bên ạ.”
Cô liếc về phía nhà bếp, may mà Minh Du lúc ở đây, vội vàng hiệu cho Giang T.ử Kỳ, bảo theo bác gái cả bác gái hai “mật báo”.
Tống Nga và Trương Bình Bình đều mặc đồ hoa hòe loè loẹt, cái váy dài sắp quét đất. Ngạch cửa cao hơn tưởng tượng một chút, Trương Bình Bình bước qua một bước, suýt nữa phanh kịp, dẫm thẳng một chân lên giày Hà Tuấn.
“Ái da!”
“Làm gì đấy, mắt !”
Trương Bình Bình kêu đau. Hà Tuấn nhíu mày, định c.h.ử.i ầm lên. Ở trong thôn gã ngang quen , ai cũng dám trêu chọc gã, nhưng gã nghĩ , Tống Minh Du lúc thấy , nhỡ lúc nào đó thì ?
Đến lúc đó bắt gặp bộ dáng hung dữ của gã, nhỡ sợ hãi gã thì thế nào?
Hà Tuấn hừ một tiếng, nuốt lời thô tục định văng xuống, cúi đầu lau giày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-230.html.]
Còn chờ gã động thủ, gã Vương Thục Tĩnh xổm xuống, “Đừng, Tuấn Tuấn mày đừng động, giày dẫm bẩn thế, lau cho.”
Hà Tuấn “ừ” một tiếng, “Mẹ nhẹ tay thôi, đừng con đau.”
Trương Bình Bình khoác tay Tống Nga, khinh thường bĩu môi.
Đồ nông dân quê mùa, một đôi giày bông gì mà ồn ào, dẫm thì dẫm, kêu la cái gì!
Tống Nga kéo con gái, Giang T.ử Quỳnh tới giảng hòa, hai bên nể mặt chủ nhà coi như bỏ qua.
Tống Nga lúc mới dắt con gái tới ghế gỗ : “Bình Bình, đây mau xuống, nãy ngã chứ?”
“Không .” Trương Bình Bình mấy bộ bàn ghế cũ kỹ xung quanh, xuống đất, chút ủy khuất, “Mẹ, chỗ bẩn quá, đế giày con dính bụi hết .”
Đây chính là giày thể thao cô mua ở Bách hóa Đại lầu, là giày Hồi Lực (Warrior) Thượng Hải đấy!
Trương Bình Bình sờ tay vịn ghế, chán ghét lấy khăn tay lau lau tay, “Cái ghế cũng bao nhiêu qua , , căn nhà chắc mấy chục năm nhỉ, cũ nát thật!”
Cô kéo váy lên, “Sớm thế mặc váy tới, đây là ren của con đấy, nếu móc rách thì phiền lắm!”
“Không , đến lúc đó tìm thợ may vá cho con, thì bảo bố con mua cho con cái khác.”
Trương Bình Bình lúc mới vui vẻ mặt, nhăn mũi ngã lòng : “Mẹ, bao giờ chúng về nhà thế, con nhớ bố, còn Tiểu Hoa trong vườn hoa, hôm nay con còn chuyện với chúng nó , Jenny nhất định đang chờ con về chơi cùng.”
Trong giọng cô chút oán niệm. Tống Nga vội vàng dỗ con gái: “Chúng ăn xong cơm đoàn viên là ngay, Bình Bình ngoan, nhịn một chút.”
“Bố con chẳng , chờ về sẽ đưa con tiệm cơm quốc doanh ăn quán, chúng Bách hóa Đại lầu mua quần áo mới cho con, ?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Đôi giày thể thao con chán , con giày da nhỏ!”