Người vợ xốc đứa bé trong lòng lên, lóc kể lể với những xung quanh: "Đình Đình nhà mới ăn non nửa bát liền bắt đầu nôn mửa tiêu chảy, lúc đưa đến bệnh viện bụng đau chịu nổi, cứ lăn lộn giường, miệng và mặt trắng bệch !"
"Bác sĩ nếu và vợ phát hiện , đưa bệnh viện kịp thời thì con gái giờ mất mạng !" Gã vung vẩy tờ bệnh án trong tay, ngữ khí càng thêm kích động: "Mọi xem xem, đây là bác sĩ khám cho Đình Đình tự tay , 'nghi ngờ ngộ độc thức ăn', khẳng định là do ăn mì chua cay nhà các !"
Giọng gã cực kỳ cao, cửa tiệm cơm nhỏ vây quanh nhiều . Những đang xếp hàng, đường, còn công nhân trong xưởng tan đều nhịn dừng bước, xem rốt cuộc xảy chuyện gì.
Nhìn thấy gã ôm một bé gái ốm yếu vô lực, vợ còn ở bên cạnh lau nước mắt, đám quần chúng vây xem trong lòng lập tức thầm thì.
Không ai lấy con gái ruột lừa nhỉ, cô bé đáng thương như , còn thỉnh thoảng nôn khan, hai vợ chồng qua cũng giống !
Chẳng lẽ tiệm cơm nhỏ thực sự vấn đề?
"Không thể nào, tiệm cơm nhỏ còn đến ăn mà, đồ ăn nhà cô thế mà vấn đề?"
"Ông gã đàn ông , trẻ con ăn trực tiếp trúng độc —— ông trời ơi, đây là bỏ thêm cái gì thế!"
"Ôi chao, uổng công còn bảo đây là con em công nhân viên chức mở quán, chắc sẽ việc gì , thanh niên bây giờ a, vì kiếm tiền thật là một chút giới hạn cũng !"
Những kẻ xướng hoạ, quả thực đóng đinh tiệm cơm nhỏ lên cột sỉ nhục. Khách quen đang ăn trong tiệm yên, Hoàng Yến Yến dựng lông mày lên tiến trạng thái chiến đấu: "Toàn Nam Thành nhiều mì chua cay như , các môi chạm môi bảo là Minh Du , gì cái lý đó!"
" , khi nào là hiểu lầm ." Đại Lưu xoa xoa tay, hòa hoãn khí hai bên, giảng hòa, "Mọi gì từ từ , từ từ ."
Mao Tiểu Tĩnh cảm thấy chuyện đặc biệt vô lý, "Em giải thích rõ với họ , nguyên liệu mì chua cay nhà , nào là bột khoai lang, cải bẹ, đều là hai ba ngày vận chuyển từ quê lên một , lập tức cho tủ lạnh. Thịt vụn đều là chúng em mỗi ngày mua từ chợ về băm xào ngay, tuyệt đối tươi ngon nhất!"
"Nói thì lắm, ai các lén lút bỏ cái thứ quỷ gì trong đó!" Gã đàn ông giận dữ , "Nếu vì mì chua cay Minh Du các lên báo, chúng cũng thể bỏ một đồng bạc mua bát mì chua cay ăn, giờ xảy chuyện, các trở mặt nhận!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-248.html.]
Tống Minh Du nhíu c.h.ặ.t mày: "Một đồng?"
Vũ Vinh Phương mở miệng giải vây cho Tống Minh Du: "Vị đại ca , mì chua cay của Minh Du trong tiệm mới bán 4 hào một bát, cho dù gọi thêm đồ thêm canh, cũng tuyệt đối thể giá một đồng !"
" , lúc mì chua cay lên giá, chúng đều giá của Minh Du đặc biệt lương tâm, giải thưởng mà vẫn rẻ như ." Đổng Huy hiếm khi cũng hùa theo.
Các thực khách cũ khác cũng sôi nổi lên tiếng. Người phụ nữ gào : "Tuyệt đối sai, chính là mì chua cay nhà các ! Chúng chỉ mỗi Đình Đình là con gái, thể lấy chuyện của con bé đùa!"
Ánh mắt Tống Minh Du quan sát bé gái trong lòng đàn ông.
Cô bé qua chỉ bốn năm tuổi, lúc cả co quắp trong lòng cha , cong lên như con tôm.
Sắc mặt cô bé tái nhợt như tờ giấy, môi cũng trắng bệch, lúc còn theo bản năng ấn bụng nhỏ.
Mẹ cô bé vẫn luôn nhẹ nhàng vuốt ve tóc con, khẽ giọng dỗ dành con đừng sợ, nhưng hốc mắt cũng đỏ hoe.
Nhìn qua tựa hồ đúng là bệnh nặng một trận.
Tống Minh Du chậm rãi mở miệng: "Xin , cũng đồng cảm với tình trạng bệnh của em gái nhỏ, nhưng mì chua cay nhà thể vấn đề."
Cô nghĩ một chủ ý: "Hay là thế , hiện tại một bát, xem thử hương vị giống bát em gái nhỏ ăn lúc ?"
Một câu của cô như đá ném xuống nước, tức khắc châm ngòi lửa giận của đôi vợ chồng và đám công nhân. Gã đàn ông kêu lên: "Cô ý gì, cô hại con gái nông nỗi , cô còn ngụy biện!"
Ánh Trăng Dẫn Lối