Thịnh Lăng Đông cũng : "Chị Lâm, chị cần lo vấn đề , hiện tại thực nhiều cửa hàng thời trang đều cung cấp dịch vụ ký gửi, đôi bên cùng lợi."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lúc Lâm Hương mới thả lỏng: "Lăng Đông, thật sự cảm ơn , nếu và Minh Du vẫn luôn nghĩ cách giúp chị, chị thật xử lý đống quần áo thế nào."
Chất đống trong tủ quần áo, đừng kiếm tiền, vải vóc để lâu sẽ cũ, sẽ hỏng. Có câu quần áo càng mặc càng nhanh hỏng, Lâm Hương đau lòng những thước vải cứ thế lãng phí.
Chị rút mấy tờ đại đoàn kết trong phong bì lì xì cho Thịnh Lăng Đông. Thịnh Lăng Đông chỉ nhận lấy hai tờ: "Chị Lâm, đây là thù lao chúng đó, phần còn em xin miễn."
" còn phiền cực khổ tìm mối..."
Thịnh Lăng Đông vẫn lắc đầu: "Chuyện nào chuyện đó, chuyện ăn chuyện ăn, lúc bàn thế nào thì cứ thế mà ."
"Chị Lâm, chị cũng đừng khách sáo." Tống Minh Du chớp chớp mắt, "Lúc chị là, xong quần áo mới ủy thác ông chủ Thịnh giúp chúng bán, nhất định cao hứng, ông chủ Thịnh?"
"Đương nhiên, ăn lo nhiều." Thịnh Lăng Đông , nhắc tới một chuyện khác, "Bên phía ông khách trong tiệm đều cảm thấy tay nghề may vá của chị Lâm , hỏi quần áo ký gửi qua, thể một dấu hiệu tương đối rõ ràng ?"
"Đặc sắc và dấu hiệu độc nhất vô nhị?"
Lâm Hương kinh ngạc, chuyện chị từng nghĩ tới. Sản phẩm trong xưởng tuy đều in "Xưởng (Tổng) Dệt may Nam Thành", nhưng đó đều là quy mô mấy ngàn, mấy vạn chiếc.
Chị ăn nhỏ lẻ thế , cần thiết ?
Thịnh Lăng Đông thấy Lâm Hương ngẩn , kể ngọn nguồn một .
Hóa chủ cửa hàng thời trang nhận ký gửi lô quần áo tên là Uông Vinh (ba chấm thủy một chữ Vương), so với ông chủ Vương (chữ Vương) của Lâm Hương chỉ khác bộ thủ, nhưng tính cách khác một trời một vực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-275.html.]
Ông chủ Vương , trong đầu chỉ nghĩ ép giá xuống thấp một chút, thấp thêm một chút, như bán một cái mới kiếm đủ lời, cho nên khi khác cung cấp hàng, lập tức đá Lâm Hương rìa.
Ông chủ Uông thông minh. Lô quần áo của Lâm Hương tới tay, ông liền chắc chắn lo bán.
ông ăn cực khôn khéo, lo bán thì thể vội vàng bán, ngược đặc biệt dành mấy cái móc treo ở vị trí dễ thấy nhất ngay cửa, dễ thấy nhất, chuyên môn trưng bày lô hàng của Lâm Hương!
Con đường ông mở tiệm vốn dĩ nhiều cô gái trẻ qua . Người đến ngang qua, lơ đãng trong tiệm một cái, trực tiếp mấy chiếc váy áo của Lâm Hương thu hút ánh mắt.
Có những cô gái trong tay nhiều tiền như , mua nổi áo sơ mi màu hạnh váy liền, Uông Vinh lập tức chào hàng các trang phục rẻ hơn khác trong tiệm. Dù chủ trương là thì đừng hòng tay .
Dưới sự lôi kéo của lô quần áo Lâm Hương, việc buôn bán của cửa hàng thời trang tháng quả thực cần bàn. Câu đầu tiên Uông Vinh gặp Thịnh Lăng Đông chính là: "Khi nào quần áo mới đến chỗ ký gửi?"
Loại chiêu bài sống , cần mới là kẻ ngốc. Tâm tư Uông Vinh lung lay, chỉ lô quần áo của Lâm Hương, mà còn đó chút "đặc sắc" độc nhất vô nhị.
Có thể khiến liếc mắt liền nhận đây là đồ chị may, khác biệt với những quần áo dây chuyền sản xuất "lượng lớn bao no" —— như mới tiện cho ông tâng bốc sự lợi hại của cửa hàng thời trang nhà chứ!
Tuy rằng là thuật , Thịnh Lăng Đông vẫn bắt chước phản ứng của ông chủ Uông lúc đó một . Tống Minh Du đến say sưa: "Tay nghề chị Lâm vốn dĩ , coi như ông hàng!"
Lâm Hương thật ngượng ngùng: "Cũng công lao của một chị, Minh Du giúp chị nhiều. Mấy bộ em đều giúp góp ý kiến, còn vẽ bản sửa chữa cho chị, nếu cũng sẽ hiệu quả như ."
Tống Minh Du đương nhiên thiết kế, cô cũng học thời trang, nhưng quần áo cô từng thấy e rằng nhiều hơn tuyệt đại bộ phận thời .