"Chúng một nhà hai lời, cháu cũng giấu giếm." Tống Minh Du , "Dì Hạ, Tiểu Mao, cháu định tăng lương cho hai ."
Tăng lương?!
Mao Tiểu Tĩnh liên tục lắc đầu: "Chị Minh Du, em cần !"
Cô bé cảm thấy vận khí thực sự vô cùng vô cùng mới thể theo Tống Minh Du. Chỉ riêng lương tháng 30 đồng, ngày lễ ngày tết chị Minh Du còn phát lì xì, 5 đồng, 10 đồng, tay hào phóng.
Trải qua quãng thời gian tồi tệ bảo mẫu cho nhà họ Trâu, Mao Tiểu Tĩnh đặc biệt hiểu ai cũng như chị Minh Du.
Đặc biệt là khi cô bé về quê ăn Tết, nhiều bạn bè cùng thôn cũng lên thành phố tìm việc, càng thấm thía điều .
Những bạn cùng tuổi cô bé, ở thành phố chỉ thể dựa sức lực cu li, vác bao tải lớn, thậm chí vì thế mà mắc bệnh, tiền lương còn ông chủ cắt xén, đến tiền tàu xe về quê ăn Tết cũng mượn.
Cô bé thì , việc ở tiệm cơm nhỏ sợ mưa to gió lớn, chị Minh Du cũng bao giờ sai khiến như trâu ngựa, quá mệt thì nghỉ ngơi, lúc cần nghiêm túc việc thì việc.
Cô bé về nhà mang theo bao lớn bao nhỏ quà cáp, các em đều vui, cha cũng nhờ tiền lương cô bé gửi về mà cần thức khuya dậy sớm lụng vất vả nữa.
Đây quả thực là cuộc sống thần tiên!
Đặc biệt là gần đây chị Minh Du để cô bé phụ trách huấn luyện, vì thế Mao Tiểu Tĩnh còn nhận thêm tiền thưởng, cô bé càng cảm thấy công việc gì bằng.
Chị Minh Du tăng lương, Mao Tiểu Tĩnh cảm thấy nhận thì hổ thẹn.
Hạ Quyên cũng : " Minh Du, công việc của bọn dì so với đây cũng gì khác biệt, thật sự cần thiết ."
Trong lòng Tống Minh Du mềm nhũn, cô hai lời khách sáo, mà là họ thực sự nghĩ như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-287.html.]
Họ đang suy nghĩ cho cô.
"Cháu đoán hai sẽ như nên mới tăng lương cho hai ." Thần sắc Tống Minh Du nghiêm túc, "Dì Hạ, Tiểu Mao, một là trưởng bối của cháu, một giống như em gái cháu . Hai thông cảm cho cháu, cháu cũng thể để hai chịu thiệt thòi."
"Dì Hạ, dì ở trong tiệm thời gian dài nhất. Lúc tiệm cơm nhỏ mới mở, dựa dì giúp đỡ." Tống Minh Du hồi ức , "Lần đó náo loạn chuyện giá cả leo thang, cháu mua đồ ăn ở Hợp tác xã mua bán, dì lo lắng cháu gượng dậy nổi, thậm chí thu tiền đậu hủ của cháu."
Hạ Quyên kỳ thật tính cách trở nên cởi mở hơn nhiều, nhưng nhắc tới những chuyện , cô vẫn chút ngượng ngùng: "Dì cũng là một phần t.ử của tiệm cơm nhỏ, đây là việc dì nên ."
Tống Minh Du lắc đầu, về phía Tiểu Mao, "Muốn công thần, Tiểu Mao em cũng là công thần của chúng . Chuyện mì chua cay, còn chuyện giúp chị huấn luyện, đưa cơm, chị đều nhớ kỹ. Hơn nữa nếu em luôn canh giữ trong tiệm, chừng chúng gặp nguy hiểm ăn trộm cũng ."
Cô chính là chuyện nhặt Tháng Chín lúc trị an đó. Cẩn thận ngẫm , may mắn đó chỉ là một con mèo, nếu thật là , cô thu lưu Tiểu Mao, chỉ dựa một cô và Ngôn Xuyên thì nguy hiểm thế nào.
Mao Tiểu Tĩnh lắc đầu: "Chị Minh Du, em cầm tiền lương thì em chắc chắn giúp đỡ, nếu chị đưa tiền lương em cũng dám nhận!"
Đặc biệt là chuyện huấn luyện, lúc chị Minh Du giảng cho cô bé về "chuẩn hóa" và "quy trình hóa", Mao Tiểu Tĩnh mà ù ù cạc cạc, cô bé căn bản hiểu hai từ ý nghĩa gì.
Vẫn là chị Minh Du chuyên môn giấy, dạy cô bé từng bước thực hiện ——
Khi nào thả miến, miến nấu mấy phút, miến đạt chuẩn hình dạng gì, khẩu cảm gì, lượng dùng mỗi loại gia vị là bao nhiêu, trình tự thế nào...
Mao Tiểu Tĩnh cảm thấy chỉ theo yêu cầu của chị Minh Du, nghiêm khắc quy định đám công nhân mới cần theo chút cẩu thả, nhưng dần dần, cô bé nhận sự khác biệt.
Bộ yêu cầu của chị Minh Du đặc biệt lợi hại!
Ánh Trăng Dẫn Lối
Rõ ràng nhất là, khi đám công nhân thành thạo, hương vị thể giống hệt trong tiệm, hơn nữa khó xảy sai sót.