Ông gọi gác cổng tới dẫn chiếc Santana đỗ xe, "Lão Lưu, ông dẫn đường cho khách —— Bà chủ Tống, bà chủ Lâm, mời hai vị bên ."
Nói xong, chính ông cất bước trong. Tống Minh Du dặn dò tài xế các cô phỏng chừng tốn ít thời gian, "Bác tài, bác dạo trong huyện một chút, mua đặc sản gì về , trả tiền giúp bác."
Đây là bày tỏ sự cảm ơn với . Rốt cuộc một chuyến về về xa như , là phí cảm ơn, nhưng tính toán đấy cũng chỉ đủ tiền xăng và chút tiền vất vả.
So với tiền boa bằng đô la, đô la Hồng Kông của khách nước ngoài thì còn kém xa.
Tống Minh Du cảm thấy thể dùng ân tình xong còn để bác tài xế trong lòng khúc mắc.
Cô khách sáo, bác tài xế còn khách sáo hơn cô. Người Trương Hoài phái lúc chính là tài xế lái chiếc Hồng Kỳ nhỏ đón Tống Minh Du đến Khách sạn Nam Thành . Nghe cô , xua tay tỏ vẻ gì.
" cứ đợi trong xưởng, yêu cầu gì ngài cứ gọi bất cứ lúc nào là ."
Anh nếu ngoài, vạn nhất nửa đường tình huống đột xuất gì, tìm thấy khác thì mới là phiền toái.
Tống Minh Du cảm kích, lời cảm ơn, dẫn theo Lâm Hương, sải bước đến bên cạnh Thịnh Lăng Đông.
Anh vẫn đang đợi cô. Tống Minh Du cố tình thả chậm bước chân một chút, đuổi theo Xưởng trưởng Bộ dẫn đường phía .
"Anh với Xưởng trưởng Bộ thế nào , ông thế nhiệt tình quá ?"
Cước điện thoại quá đắt, Thịnh Lăng Đông trong điện thoại cũng chỉ đơn giản một câu Xưởng may mặc Lạc Hoàng thiếu đơn hàng.
Tống Minh Du tới thực địa xem, liền nhạy bén phát hiện thái độ hợp tác của đối phương chút quá mức tích cực chủ động.
"Không xưởng may đang cõng quả b.o.m nổ chậm nào đấy chứ?"
Thịnh Lăng Đông câu đùa lạnh lùng của cô chọc : "Cô yên tâm, chuyện đó thể nào, Xưởng trưởng Bộ chỉ là quá đơn hàng thôi."
Anh kể tình hình cụ thể của Xưởng may mặc Lạc Hoàng cho Tống Minh Du .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-334.html.]
"Xưởng may mặc Lạc Hoàng là hợp tác xã, khi Xưởng trưởng Bộ điều tới liền vẫn luôn cải cách."
Theo lời Bộ Mẫn Đạt, "cơm tập thể" (bao cấp) chính là nên phá bỏ, nhiều hưởng nhiều, lười biếng giở trò thì nên trừng phạt.
Ý tưởng hiển nhiên hợp khẩu vị Tống Minh Du, bản "Minh Du" của cô cũng dùng biện pháp quản lý : "Sau đó thì , công nhân phân xưởng kháng nghị ?"
Thịnh Lăng Đông lắc đầu: "Không , thực thi hành khá . Trước đây áo sơ mi do 'Lạc Hoàng' gia công bán chạy, bên bến tàu Triều Thiên Môn còn một cái kho hàng chuyên môn giữ cho họ."
Tống Minh Du hiểu rõ gật đầu, trách Thịnh Lăng Đông thể móc nối với xưởng may , "Vậy hẳn là phát triển mới đúng, hiện tại thiếu đơn hàng?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Đích xác phát triển , hàng họ chuyển đến Triều Thiên Môn đều cung đủ cầu... đó, Xưởng trưởng Bộ đưa một quyết định sai lầm, hiện tại một đêm trở giải phóng, còn bằng thời 'cơm tập thể' ."
Anh chi tiết quyết định sai lầm rốt cuộc là gì, chuyện thị phi của khác cũng tiện để là ngoài . Nếu Bộ Mẫn Đạt thực sự ý nguyện hợp tác, những thứ nên do chính ông - xưởng trưởng tự thẳng thắn.
Như mới thể thành ý hợp tác.
Tống Minh Du thu hồi nỗi lòng.
Phía Bộ Mẫn Đạt dừng bước: "Bà chủ Tống, bà chủ Lâm, phía chính là phân xưởng Lạc Hoàng của chúng ."
Cánh cửa lớn đẩy , tiếng lộc cộc của bước chân vang vọng trong phân xưởng to lớn.
Có lẽ vì đơn hàng nhiều, các nữ công nhân tại vị trí việc thậm chí còn tò mò ngẩng đầu lên xem.
Lâm Hương mắt sắc, liếc mắt một cái liền chú ý tới máy may và thiết cắt may họ dùng: "... Đây đều là hàng nhập khẩu ?"
" , máy may nhập khẩu từ Nhật Bản và Đức, còn máy cắt cũng thế, bộ chạy điện, kiểu dáng cắt may thể cực kỳ chính xác!"