Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-01-11 13:33:12
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bộ Mẫn Đạt như hình với bóng theo bên cạnh giới thiệu, bàn ủi, vải vóc, quy trình sản xuất.

 

Ông đến khô cả cổ. Tống Minh Du ném cho Lâm Hương một ánh mắt dò hỏi, gật đầu.

 

Ý là nhà máy còn tồi.

 

Mắt của Lâm Hương thấp, là tiểu tổ trưởng một phân xưởng của Tổng xưởng Dệt may, cái gì ở Nam Thành chị đều thấy qua. cho dù dựa theo tiêu chuẩn của Tổng xưởng để đ.á.n.h giá, phân xưởng của Xưởng may mặc Lạc Hoàng cũng đủ để gọi là "đạt chuẩn".

 

Thậm chí còn hơn ít so với dáng vẻ lụn bại của Xe Tam!

 

"Xưởng trưởng Bộ, xưởng may của các ông còn hơn tưởng tượng." Tống Minh Du , " tò mò, với điều kiện như các ông thì nhận đơn hàng nên là việc khó gì mới đúng."

 

Thiết nhập khẩu, phân xưởng dây chuyền sản xuất, thế nào cũng giống bộ dáng sẽ nhận đơn đặt hàng của hộ cá thể nhỏ bé như cô và Lâm Hương.

 

Nụ của Bộ Mẫn Đạt chút hổ, theo bản năng về phía Thịnh Lăng Đông - " trung gian": "Cái ..."

 

"Xưởng trưởng Bộ, ông và bà chủ Tống đều là bạn bè tin cậy." Giọng điệu Thịnh Lăng Đông ôn hòa, "Chúng chuyện gì thể thẳng thắn với ."

 

Ông chần chờ một lát, mới như hạ quyết tâm .

 

"Cậu đúng —— Bà chủ Tống, các cô lặn lội đường xa từ Nam Thành tới, cảm kích, cũng tin tưởng các cô thực sự để tâm đến việc hợp tác ăn . Vậy cũng che giấu nữa, giống như Lăng Đông , cứ thật."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Tống Minh Du gật đầu: "Được."

 

"Có lẽ Lăng Đông với các cô, thực hiện nhiều cải cách trong xưởng."

 

Tống Minh Du liếc Thịnh Lăng Đông: "Xác thật nhắc qua một chút."

 

"Thực tế là, xưởng may của chúng e là cầm cự nổi quá hai tháng nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-335.html.]

Bộ Mẫn Đạt hít sâu một , nhắm mắt .

 

Động tác khiến chú ý tới nếp nhăn nơi khóe mắt ông . Nội tâm Bộ Mẫn Đạt chút phức tạp.

 

Nếu là thời đại đó một chút, ai với ông một ngày ông sẽ vì xưởng may mà thể phơi bày tình cảnh khốn cùng của mặt một trẻ hơn nhiều nhiều như Tống Minh Du, ông nhất định sẽ tin.

 

Một " từng trải", thể mặt trẻ tuổi gian nan thế nào, nhà máy khó duy trì chứ?

 

cơ hội đối với Xưởng may mặc Lạc Hoàng mà , thực sự thể bỏ lỡ. So với lòng tự trọng của bản , ông càng để xưởng may thể sống sót.

 

Bộ Mẫn Đạt chút chua xót thở dài, "Trước đó ma xui quỷ khiến, một thương nhân Hồng Kông đặt đơn hàng mười vạn bộ âu phục áo sơ mi. tin là thật, nhận đơn mới đối phương là kẻ l.ừ.a đ.ả.o mạo danh thương nhân Hồng Kông."

 

"Mười vạn bộ?!" Lâm Hương là trong nghề liền nhíu mày, "Cho dù là doanh nghiệp đầu ngành quốc doanh ở Nam Thành cũng dám tùy tiện khoe khoang khẩu khí ."

 

"Bà chủ Lâm, cô là hiểu nghề. Chỉ tiếc lúc đó ma xui quỷ khiến, đối phương còn chuyên môn tới xưởng khảo sát thực địa, mang theo cái gọi là luật sư, ngay cả hợp đồng cũng ký đặc biệt chi tiết, căn bản nghĩ tới sẽ lừa."

 

Bộ Mẫn Đạt nghĩ liền hối hận thôi.

 

"Số hàng tồn kho đó đến giờ vẫn thanh lý hết. Cứ thế lăn lộn, tiền kiếm đó lỗ sạch sành sanh. Quan trọng nhất là, hiện tại thanh danh nhà máy cũng lắm... Chúng nhận đơn hàng nào cả."

 

Một sẩy chân để hận nghìn đời, hàng tồn kho ứ đọng, chuỗi vốn suýt chút nữa đứt gãy, còn trả nợ nhà cung cấp.

 

Người khác cũng cảm thấy xuất hiện hậu quả là do tên giả mạo thương nhân Hồng Kông quá lợi hại, chỉ cảm thấy là do ông - Xưởng trưởng Xưởng may mặc Lạc Hoàng xét duyệt nghiêm.

 

"Sao lừa khác mà cứ nhè ông lừa, còn vì ông dễ lừa ?"

 

Kiểu lan truyền nhanh ch.óng, hơn nữa thời gian đó trong xưởng lấy trứng chọi đá, thậm chí đến lương cũng phát nổi, sĩ khí sa sút đến cực điểm. Chờ vượt qua nguy cơ khó khăn nhất, Bộ Mẫn Đạt phát hiện tình hình .

 

 

 

 

Loading...