Trương Tân Dân đầu tiên như , Tiểu Hà cuối cùng há miệng cũng gì.
Chỉ là vẻ mặt của các đồng nghiệp khác chút hổ, lão Cung vội vàng lấy sổ ghi chép: "Nào, Tiểu Hà, chúng giao ca cái..."
Trương Tân Dân lặng lẽ tất cả những chuyện .
Công việc ở xưởng tổng bận rộn, các phân xưởng thường xuyên đến tìm của khoa bảo trì giúp đỡ, chỉ là dù ai đến, Trương Tân Dân đều đất dụng võ.
Có lục tìm sơ đồ trục trặc trong tủ để tra cứu tài liệu, Trương Tân Dân lên: "Để tìm cho, việc khác ."
Đối phương hoảng sợ, chút lúng túng mời ông xuống: "Bác Trương, cháu tự tìm, cháu tự tìm! Không dám phiền bác..."
Bộ dạng đó, cứ như thể Trương Tân Dân là lãnh đạo lớn nào thể thỉnh .
Biểu cảm mặt Trương Tân Dân khựng : "Vậy lấy cốc nước nguội."
"Vâng, , bác lấy ạ, bác cứ tự nhiên."
Trương Tân Dân cầm cái cốc inox khỏi cửa, đóng cửa , lưng truyền đến tiếng thì thầm của đồng nghiệp.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Rốt cuộc trong xưởng ý gì, lão Trương gì , cứ treo lên thế mà cho cái kết quả, cũng chẳng giao tiếp với lão Trương thế nào."
"Thôi, chúng cân nhắc nhiều thế ích gì, , quyết định là do xưởng trưởng hạ, ai dám vặn cổ tay với xưởng trưởng chứ..."
"Thôi, nữa nữa, lát nữa chúng đừng linh tinh."
Trong lòng Trương Tân Dân nên lời là mùi vị gì.
Đã từng, trong xưởng gặp đều vui vẻ, cho dù gọi ông là "Tổ trưởng Trương", "Bác Trương" cũng đều mang chút trêu chọc giữa bạn bè.
Trên đường lấy nước, thể gặp nhiều trong xưởng.
Những đó thấy ông, ánh mắt vô thức né tránh.
Ánh mắt Trương Tân Dân lướt qua từng gương mặt quen thuộc, trong đó nhiều xưởng cùng đợt với ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-411.html.]
Làm đồng nghiệp 20 năm, họ cùng từ thiếu niên biến thành trung niên hiện tại, cùng kết hôn sinh con, cắm rễ sinh trưởng ở nhà máy.
Nửa đời mòn mỏi trong xưởng, giờ đây, chỉ một tờ thông báo "tinh giản tổ hợp" nhẹ tênh, Trương Tân Dân bỗng chốc trở thành kẻ dị loại.
Trương Tân Dân tâm trí trách cứ sự xa lánh của đồng nghiệp, ông , bất bình ông như Tiểu Hà nhiều.
ai cũng chỉ là thường, sự bất bình , sâu hơn là nỗi lo âu thấp thỏm sợ cũng rơi kết cục tương tự.
Ai nấy tự quét tuyết cửa, rảnh lo ngói nhà khác đóng sương.
Trương Tân Dân tự an ủi , , lúc nhân cơ hội nghiền ngẫm kỹ những tác phẩm vĩ đại.
Trước tu nghiệp, ông còn nhiều sách xong, còn nhiều vấn đề suy ngẫm cho kỹ.
Chỉ là cuộc sống rảnh, quá rảnh rỗi, trong khi khoa bảo trì bận, Trương Tân Dân cũng chỉ thể bàng quan như một ngoài cuộc.
Đến giờ tan tầm, ông thu dọn đồ đạc rời văn phòng, hiếm khi nhấc nổi bước chân về ngõ Dệt Kim, về cái sân nhỏ .
Không gặp , thực lúc , Trương Tân Dân gặp vợ, gặp con gái hơn bất cứ lúc nào hết.
ông đến lúc đó che giấu cảm xúc của thế nào, để họ lo lắng?
Vợ ông Cao Ngạn Chi là nóng tính, khi lo lắng cho ông sẽ càng bốc đồng kiểm soát tính khí.
Nếu để bà tình cảnh hiện tại của ông trong xưởng , liệu bà ầm ĩ một trận ở xưởng ?
Trương Tân Dân vợ liên lụy... Dù trong lòng ông rõ, chỉ còn khoản lương cơ bản ít ỏi , sớm liên lụy vợ con .
Con gái, Tiểu Điệp của ông, cô bé đáng yêu và hiểu chuyện như , hai hôm còn lải nhải, sinh nhật cũng một bữa tiệc ở Mì chua cay Minh Du.
"Con kết bạn với nhiều nhiều bạn ở trường, con bảo với các bạn , bố con sửa máy móc, cực kỳ lợi hại!"
Nếu để bạn bè của con gái ông hiện giờ chật vật thế , liệu các bạn chơi với Tiểu Điệp nữa ?
Trương Tân Dân suy nghĩ miên man, đầu xe đạp Phượng Hoàng 28 bỗng nhiên kịch liệt nghiêng sang một bên.