“Một vạn chiếc áo bông ngoài kế hoạch bán , trong xưởng thể phát thêm chút phúc lợi cho .”
Xưởng trưởng Kỷ mỉm : “ Phòng Sản xuất báo cáo, phân xưởng của Tổ trưởng Lâm, mấy công nhân xếp hàng mấy năm vẫn phân nhà ? Còn cô gái trẻ họ Vương , chồng cô gặp t.a.i n.ạ.n liệt ở nhà, còn gửi báo cáo lên Phòng Sản xuất, chỉ vì đổi ca với vài , kiếm thêm chút tiền tăng ca.”
“Haizz, đều dễ dàng. Nếu một vạn chiếc tiêu thụ , cuộc sống của đều dễ thở hơn —— Tổ trưởng Lâm, đây đều là vì mưu phúc lợi cho tập thể, là việc , trừ bỏ cô, ai thể gánh vác trọng trách ?”
Lâm Hương hít sâu một thật sâu: “Xưởng trưởng, cống hiến, nhưng cũng chỉ là thủ công cho chủ tiệm quần áo, kiếm chút tiền thêm, trong xưởng tiêu thụ giúp nhiều sản phẩm như , thật sự là lực bất tòng tâm.”
Xưởng trưởng Kỷ ha hả : “Tổ trưởng Lâm, lời khách khí , cô thể lực bất tòng tâm chứ? Chỉ cần cô nguyện ý, một vạn sản phẩm thể đưa đến Venus để tiêu thụ giúp mà!”
Xưởng trưởng Kỷ bộ dạng chân thành kiến nghị.
Venus!
Cháy nhà mặt chuột.
Nguyên lai Xưởng trưởng Kỷ đông tây nãy giờ, chính là ở chỗ chờ cô.
Lâm Hương cũng hoảng loạn, cô trấn định : “Xưởng trưởng, Venus là của Minh Du, chỉ là hỗ trợ đ.á.n.h trợ thủ mà thôi.”
Chuyện cô và Minh Du hợp tác chia phần trăm, chỉ hai các cô rõ nhất. Đối ngoại tuy rằng Lâm Hương vẫn luôn chạy đôn chạy đáo, nhưng đều cô đối với Minh Du luôn luôn , ai kỹ càng hỏi qua.
Minh Du sớm liền dặn dò cô, nếu tìm phiền toái, liền trực tiếp đẩy Venus lên Minh Du. Thứ nhất Venus xác thật do Minh Du đầu tư, thứ hai, ít dám chọc con nhím Tống Minh Du.
mà, vô luận là cô là Minh Du, đều xem nhẹ độ dày da mặt của Xưởng trưởng Kỷ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-446.html.]
Người đàn ông trung niên thế nhưng càng thêm hứng thú bừng bừng: “Thế càng lúc ?”
Ngữ khí Xưởng trưởng Kỷ thập phần nhẹ nhàng, giống như một vạn chiếc quần áo bất quá chỉ là chuyện mấp máy môi chạm môi là giải quyết xong.
“Cô là công nhân lâu năm của Tổng xưởng chúng , Minh Du là con em công nhân viên chức, còn giúp nhà máy chúng tranh thủ nhiều vinh dự như , chúng đều là một nhà của nhà máy nha! Chuyện tiêu thụ giúp , một mặt là thành trách nhiệm với nhà máy, một mặt cũng lợi cho các cô.”
Xưởng trưởng Kỷ ý vị thâm trường: “Rốt cuộc Venus các cô hiện tại cứ lên kệ là bán hết, còn cầm tiền tìm các cô đặt hàng. Một vạn chiếc đưa đến tiệm, lúc giúp các cô lấp chỗ trống sản lượng, giải quyết tình trạng cháy hàng, chuyện lớn bao nhiêu chứ.”
Lời của ông chút che giấu sự chú ý đối với Venus.
Lâm Hương lạnh một tiếng, lửa giận “phừng” một cái bốc lên.
Chuyện ?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cô từng thấy “chuyện ” nào thiếu đạo đức, táng tận lương tâm như !
Ngoài mặt lắm, cái gì giá vốn, tiền lãi đều về cô, về Venus.
Thoạt qua, chỉ sợ thật đúng là lừa những hiểu nghề. Rốt cuộc thời buổi “chế độ giá đường sắt đôi” (giá song hành). Giống như Tổng xưởng Dệt kim là nhà máy quốc doanh, đều tìm các nhà máy em ở thượng hạ nguồn cung cấp hàng, giá mua của họ đều do quốc gia thống nhất điều tiết quản lý, trắng là rẻ hơn bên ngoài nhiều.
Ví dụ như, một trong những nguyên vật liệu chính của Tổng xưởng Dệt kim là vải bông. Tổng xưởng thể thông qua kế hoạch quốc gia, lấy hạn ngạch vải bông, loại vải dệt trơn cotton 32 chi tương đối , giá cả tính một đồng rưỡi đến một đồng tám một mét. Mà vải bông cùng chất lượng, giao dịch tự do thị trường bán đến hơn ba đồng, thậm chí khi cung đủ cầu, bốn đồng mới mua .
Nguyên vật liệu rẻ đồng nghĩa với gian lợi nhuận lớn hơn, hơn nữa nhiều thật sự sự ưu ái đối với hàng của nhà máy quốc doanh, thậm chí vì một cái mác quốc doanh, bao nhiêu thể tranh vỡ đầu.