Venus ký một hợp đồng tiêu thụ nguyên vật liệu trong kế hoạch với Thư ký Ngô, gom ít nguyên liệu. Dệt hoa gấm thì dễ, đưa than ngày tuyết mới khó, Thư ký Ngô qua , tặng Tống Minh Du một hộp Bích Loa Xuân. Vốn nghĩ cô buôn bán, lẽ cần dùng để tiếp khách xã giao.
Tống Minh Du căn bản chỗ dùng, để ở tiệm cơm nhỏ dùng thì quá phí phạm của trời, một trăm đồng một cân , khách xót thì cô xót. Dứt khoát mang sang chia sẻ với Lâm Hương, dù năm ngoái cuối cùng cũng là tiêu thụ như , hai nhà hiện tại cũng phân biệt quá rõ ràng.
Giống như để bù đắp thể diện cho xưởng, khi Thư ký Ngô trở về, Chủ nhiệm Thường văn phòng xưởng lập tức sắp xếp bồi thường cho Lâm Hương. Ngoài mặt là phúc lợi an ủi công nhân lâu năm, nhưng trong lòng ai cũng rõ, chính là để xóa bỏ ảnh hưởng của những lời gièm pha đó. Kỷ Thịnh Hoa hiện tại chắc chắn xong đời, khẳng định tách biệt nhà máy với .
Mấy thứ gạo, dầu, thịt heo phúc lợi thiết thực cần nhắc , cuối cùng đều qua tay đầu bếp Tống Minh Du, bụng hai nhà. Thậm chí Tổng xưởng còn phá lệ phát mấy vé xem phim, là vé đổi , ngay cả phim mới nhất cũng xem .
Lâm Hương tìm một cuối tuần rủ Tống Minh Du cùng xem Kỳ tích tái hiện. Bộ phim kiếp Tống Minh Du đừng xem, còn qua, kết quả bất ngờ là thú vị. Ngay cả diễn tấu và vũ đạo đều là thật, đoạn múa tay áo dài (trường tụ vũ) đặc biệt sức hút.
Sau đó Tống Minh Du mời một , xem phim Nhà ẩm thực, kết quả Tống Minh Du về nhà kiềm chế , một bàn đồ ăn. Cao Ngạn Chi còn trêu chọc, bảo Lâm Hương ở với Tống Minh Du lâu, mặt mày đều tròn một vòng.
Lâm Hương đầu cũng ngẩng: “Được , chú Trần của em cứ nhắc mãi hoa nhài Thư ký Ngô tặng thơm lắm, lát nữa chúng pha uống, đừng để ổng uống một .”
Đề tài thoáng cái từ việc lấy bữa sáng cho Từ Nghiên chuyển sang chuyện khác. Từ Nghiên há miệng, nhưng chen , lỡ mất cơ hội, bóng dáng Tống Minh Du biến mất ở đầu cửa nguyệt môn.
Cô bé chút luống cuống, thấy Lâm Hương cầm giẻ lau tới dọn bàn, vội vàng dậy: “Dì Lâm, để cháu giúp dì dọn dẹp.”
“Người đến là khách, nào lý nào để khách việc nhà, , cháu cứ ngoan ngoãn đấy.” Lâm Hương ngăn , “Muốn xem tạp chí ? Số mới nhất của Điện ảnh đại chúng đấy, điều đó ghi chú, chữ lắm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-503.html.]
“Không cần dì Lâm.”
Lâm Hương tạm thời dọn bát đũa sang một bên, lau sạch bàn, chậu rửa mặt ở cửa rửa tay lau khô, lúc mới xuống bên cạnh Từ Nghiên.
Tóc Từ Nghiên dài nhiều, gặp, tóc cô bé mới ngang lưng, giờ sắp dài đến eo. Nhìn từ đằng thì gì, nhưng phía rối, là đứa trẻ tự buộc.
Trong lòng Lâm Hương thở dài một tiếng. Cô tự nhận là một nghiêm khắc, nhưng Niệm Gia hiện tại cũng lớp 5, mỗi ngày chải đầu vẫn là do cô tự tay . Còn Từ Nghiên, Lâm Hương nhớ đầu tiên cô buộc tóc cho cô bé là năm lớp 4, lúc chính là kiểu tóc đuôi ngựa , đó, đứa trẻ vẫn luôn để kiểu tóc giống hệt.
Là Từ Nghiên thích kiểu tóc khác ? Cũng , mà là dạy. Sau tết hai b.í.m tóc đuôi ngựa, cũng là do Lâm Hương cầm tay chỉ việc dạy. Tưởng Hiểu Hà từng dạy Từ Nghiên cách chải đầu, cách .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Dù đó Tưởng Hiểu Hà chút bỏ bê Từ Nghiên, nhưng phân biệt đối xử đến mức vẫn Lâm Hương trong lòng thoải mái. cô , dù chất vấn Tưởng Hiểu Hà, hai cũng chuyện với . Bản Tưởng Hiểu Hà cũng chỉ mặc quần áo màu trắng giản dị nhất, quanh năm suốt tháng để cùng một kiểu tóc. Trong mắt bà , những thứ đều là bình thường, con gái cần gì trương dương như .
Lâm Hương thu suy nghĩ, sờ sờ tóc Từ Nghiên, ôn tồn : “Buộc c.h.ặ.t thế đau , để dì chải cho cháu nhé?”
Từ Nghiên cực kỳ ngoan ngoãn gật đầu. Lâm Hương lấy lược, nhẹ nhàng gỡ những lọn tóc rối của cô bé, cẩn thận chải mượt.