Gửi bài cho tạp chí thì khác với những công việc , nó yêu cầu tác giả một ngày bán bao nhiêu bài, ngược cần sự tỉ mỉ trau chuốt để tác phẩm tinh tế. Đặc biệt là yêu cầu tác giả lượng và trình độ lách đủ , điều thể trái thúc đẩy Từ Nghiên tĩnh tâm sách học tập, chứ thu nhập kiếm tiền ngắn hạn mờ mắt.
Thứ ba ——
“Nếu em thử gửi bài, thể đến nhà chị. Chị sẽ với dì Tưởng là Ngôn Xuyên thi cấp hai nhưng thành tích bấp bênh, nhờ em mỗi ngày đến nhà chị kèm cặp bài vở cho Ngôn Xuyên.”
Lý do thể là sơ hở, rốt cuộc Tống Ngôn Xuyên thi cấp hai là sự thật. Hơn nữa, Tưởng Hiểu Hà vốn dĩ để tâm chuyện học hành của Từ Nghiên, Tống Minh Du chắc chắn bà sẽ hiểu rõ kỳ thi tiểu thăng sơ rốt cuộc khó dễ, Từ Nghiên giúp đỡ rốt cuộc tác dụng .
Ánh Trăng Dẫn Lối
“Đến lúc đó cơm tối em ăn cùng bọn chị, dì Tưởng sẽ gì .”
Nói chừng còn đắc ý vì nuôi đứa con gái hờ điều, trong nhà bớt một miệng ăn, Từ Tư Thành thể ăn nhiều hơn một chút.
Tống Minh Du suy xét còn chỉ điểm .
“Ban đầu chúng cần quá cao xa, thể bắt đầu từ một ấn phẩm địa phương . Chị nhớ Nam Thành Văn học Thiếu niên, còn Văn nghệ Học sinh Trung học, em thể gửi bài thử xem.”
“Đến lúc đó em cứ ghi địa chỉ mã bưu chính nhà chị, cho dù thấy thư cũng sẽ đoán là của em.”
“Người khác” , đương nhiên chính là vợ chồng Từ Vĩ Khang và Tưởng Hiểu Hà.
Có thể là chu mặt, ngay cả chuyện Từ Nghiên lo lắng nhất cũng cô suy tính hết.
Từ Nghiên vẫn luôn ngơ ngác lắng , hồi lâu mới : “Chị Minh Du…… Tại chị……”
Tại luôn với em như ? Rõ ràng chúng quan hệ huyết thống…… là, hơn cả chị ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-508.html.]
Tống Minh Du khuôn mặt thấp thỏm bất an của cô bé, bỗng nhiên xuống bên cạnh, dùng sức ôm lấy vai cô bé.
“Coi như là chị giúp chính thành một tâm nguyện .”
Tống Minh Du vô nghĩ tới, nếu trong những năm tháng cô lăn lộn đến sứt đầu mẻ trán ngoài xã hội, đột nhiên với cô: Đừng sợ, Minh Du, về phía bạn —— thì cô nhất định sẽ hạnh phúc.
Nếu sớm hơn nữa, khi cô là đứa trẻ mồ côi trong viện phúc lợi, hết đến khác gia đình nhận nuôi lựa chọn, từ cô em gái nhỏ nhất viện trở thành chị lớn nhất viện. Có một sẽ chút do dự vươn tay về phía cô : Người khác cần con, cần.
Cuộc đời cô, lẽ, đại khái, chắc là…… sẽ thực sự khác .
Tống Minh Du cũng cảm thấy cuộc đời thất bại. Cô thể khỏe mạnh bình an lớn lên, còn thể kiếm cơm ăn, thậm chí cuối cùng còn lấy hết can đảm việc , quyết đoán lời tạm biệt với công ty bóc lột nhân viên, tất cả những điều đều .
là, những buổi chiều mưa to tầm tã, khi tất cả đều chờ đợi cha tới đón, cô cũng từng hy vọng một chiếc ô đưa tới mặt . Chứ chỉ thể lẻ loi đội cặp sách chạy về viện phúc lợi.
Tống Minh Du giúp Từ Nghiên, là vì thương xót, là vì đồng cảm, cũng là vì thấy cô bé giống như một bản khác trong gương.
“Tống Minh Du” từng bao giờ chiếc ô trong ngày mưa . Vào mùa đông năm 1986 , nó trở trong tay Tống Minh Du theo một cách khác.
Tống Minh Du của hiện tại nương tựa lẫn , hàng xóm láng giềng nhà mà hơn cả nhà quan tâm yêu thương, sự nghiệp yêu thích để phấn đấu. Từ Nghiên, hiện tại mới là cần chiếc ô —— Tống Minh Du hy vọng thể trở thành đưa ô.
“Tiểu Nghiên, cuộc đời em còn dài, quyền lựa chọn nên nắm trong tay em. Vô luận em quyết định thế nào, chị và dì Lâm của em, chúng nhất định đều sẽ vô điều kiện ủng hộ em.”
Từ Nghiên rốt cuộc nhịn , nhào lòng Tống Minh Du lớn một trận. Không đau lòng, mà là những hoài nghi, tự ti và sợ hãi tích tụ bấy lâu trong lòng cô bé, tại giờ khắc giải phóng.