Cậu bạn ủy viên kỷ luật đeo khăn quàng đỏ vẻ mặt nghiêm túc lấy sổ : "Cậu học lớp nào? Đi muộn, tớ ghi tên nộp cho giáo viên!"
Đại não Tống Ngôn Xuyên xoay chuyển cực nhanh, chỉ trong một giây, nghĩ tám lý do. Dù diễn kịch đạt, chừng thể lừa gạt qua cửa... lúc , một bóng hình quen thuộc xuất hiện ở cổng trường.
"Không cần ghi tên bạn ." Trần Niệm Gia nghiêm trang , "Bạn muộn, là do hôm nay tớ quên mang sách Ngữ văn, nãy cô giáo bảo tớ tuần tra các lớp, tớ nhờ bạn về lấy giúp tớ."
Trên tay áo cô bé đeo phù hiệu "hai vạch" đỏ rực đầy uy phong, n.g.ự.c đeo khăn quàng đỏ thắm. Ủy viên kỷ luật chỉ là một tiểu đội trưởng, ngay cả đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong cũng , nghi ngờ lời cô bé: "Ra là , thế , tớ ghi tên ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Cảm ơn ." Trần Niệm Gia vẫy tay với Tống Ngôn Xuyên, "Mau đây, cô giáo sắp đến , sách của tớ còn ở chỗ đấy."
"À... Tới đây!" Tống Ngôn Xuyên vội vàng đuổi theo. Cậu nửa đường còn định đầu , Trần Niệm Gia kéo tay áo một cái, "Đừng ngang dọc."
Mãi cho đến khi khu giảng đường, còn thấy bóng dáng ủy viên kỷ luật nữa, Tống Ngôn Xuyên mới như đại xá: "Thế mà ghi tên!"
Tuy rằng và Trần Niệm Gia học cùng một lớp, nhưng hai ngày thường giao du nhiều. Trần Niệm Gia là học sinh giỏi mà giáo viên chủ nhiệm luôn treo bên miệng để khen ngợi, còn học chuyện riêng, gần đây ham ngủ, luôn xếp ở bàn cuối cùng, hai cách xa vạn dặm.
Tống Ngôn Xuyên trăm triệu ngờ Trần Niệm Gia thế mà giúp , vui vẻ: "Trần Niệm Gia, diễn xuất tệ nha!"
Còn cái gì mà sách vở mang, đến ngăn bàn của Trần Niệm Gia mở thế nào còn chẳng .
"Cậu thật trượng nghĩa, hôm nay cảm ơn nhé!" Cậu sấn gần định bắt tay cảm ơn, Trần Niệm Gia đẩy .
"Là chị Tống nhờ tớ trông chừng , tớ mới thế, cần cảm ơn tớ." Trần Niệm Gia nghiêm túc , "Lần tự nghĩ cách ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-59.html.]
Tống Ngôn Xuyên cũng giận, "hì hì": "Tớ sẽ muộn nữa!"
Trần Niệm Gia tỏ vẻ hoài nghi với câu , nhưng cô bé cũng thêm gì. Hai chân về đến phòng học, m.ô.n.g Tống Ngôn Xuyên còn kịp nóng ghế thì giáo viên bước , khéo chính là cô giáo dạy Văn nghiêm khắc nhất.
Thật đúng là hú vía, nếu bắt ở cổng trường, còn cô giáo Văn sẽ giáo huấn thế nào !
Tống Ngôn Xuyên lén lút lôi cái bánh bao trong túi ăn. Vị trí của tít phía , cúi đầu ăn tiếng động, cô giáo Văn còn tưởng đang xem sách giáo khoa nên căn bản chú ý tới. Chờ đến khi cô tuần tra xuống thì Tống Ngôn Xuyên ăn xong, đang thật thà bưng sách giáo khoa .
Cô giáo Văn còn ngạc nhiên một chút, đứa nhỏ ngày thường học ngủ, hôm nay đây là "cải tà quy chính"?
Trần Niệm Gia cũng nghĩ . Giờ chơi cô bé thoáng qua phía , lúc thấy Tống Ngôn Xuyên đang nắn nót chép bài, cô bé còn thầm thắc mắc, chẳng lẽ lời chị Tống thật sự hữu dụng như thế?
Ai ngờ đến tiết Toán thứ hai, Tống Ngôn Xuyên thầy giáo Toán tóm gọn.
Thằng nhóc con học theo thói quen gà gật ngủ gật, nhưng dám ngủ, mí mắt sụp xuống, liền dùng que diêm chống mí mắt lên.
Ban đầu còn miễn cưỡng duy trì , về càng mấy cái công thức càng buồn ngủ, thế mà "bách" một tiếng, que diêm bật trúng đầu bạn bàn . Bạn học hét lên một tiếng ngay tại chỗ, thầy giáo Toán giận thể át: "Tống Ngôn Xuyên, em giảng thì cuối lớp cho !"
Trần Niệm Gia lẳng lặng thu hồi ánh mắt. Được , là cô bé nghĩ nhiều quá.
Tống Ngôn Xuyên oan ức quá chừng. Cậu biện giải là cố ý lấy que diêm b.ắ.n đầu bạn để chơi, nhưng thầy giáo Toán đang nóng nảy, căn bản thèm để ý đến . Cậu chỉ thể cô đơn ở cạnh bảng đen cuối lớp giảng.