Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 644

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:23:36
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Còn thể cùng vui vẻ đến Mì chua cay Minh Du ăn sinh nhật ? À đúng , chị còn là bà chủ Mì chua cay Minh Du, chỉ thế, còn là bà chủ của cái hãng quần áo Duy... Duy gì đó nữa.

 

Lê Đào nhớ đến cái tủ quần áo chật ních đồ nữ của , cảm thấy hậm hực. Thằng nhóc Tống Ngôn Xuyên đỏ thế!

 

Tống Ngôn Xuyên nếu lời Lê Đào , chắc sẽ trực tiếp tặng cho em hai nắm đ.ấ.m. Cậu chẳng thấy đỏ chút nào.

 

Lê Đào cứ đông tây bảng thông báo, như hoa từ những cái tên đó. Tống Ngôn Xuyên nhịn chút bất đắc dĩ: "Chỉ là cái tên trường học thôi, đến mức thế ?"

 

"Mày hiểu –" Lê Đào tặc lưỡi , "Đó là Bát Trung đấy, mày tự xem , mấy đậu Bát Trung?"

 

"... Trần Niệm Gia đậu Tam Trung kìa."

 

"Thế thì càng , Một Ba Tám, phân gia!" (Ý nhóm trường top 1, 3, 8 cùng đẳng cấp).

 

Lê Đào căn bản nhận vẻ thôi của Tống Ngôn Xuyên. Cậu xua tay: "Chậc chậc, nếu mày đổi thành tích với tao, tao chắc nửa đêm ngủ cũng tỉnh mất!"

 

Thế thì máy chơi game – ít nhất cũng sắm cho dàn âm thanh gia đình! Nghe bên Cảng Thành đang thịnh hành cái , Lê Đào từ lâu !

 

Bát Trung

 

Luận về danh tiếng, Bát Trung dường như luôn cuối cùng trong ba trường danh tiếng, như thể là kẻ lót đáy. thực tế . Trường 1, 3, 8, thành tích của ba trường đều , hơn nữa mỗi trường thế mạnh riêng. Trường 1 mạnh về Xã hội, trường 3 mạnh về Tự nhiên, trường 8 thì tương đối cân bằng, điểm yếu quá lớn.

 

Còn lý do tại Bát Trung xếp cuối, một phần lẽ chỉ vì 8 là lớn nhất. Còn một nguyên nhân nữa –

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-644.html.]

 

Bát Trung quản lý cực kỳ nghiêm khắc.

 

"Ê, nhưng mà đây mày chẳng bảo cùng Trần Niệm Gia thi Tam Trung ?"

 

Tống Ngôn Xuyên thở dài: " , nhưng mà tớ ốm nên trượt , ?"

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"Mày ốm á?" Lê Đào hùa theo Tống Ngôn Xuyên hai câu bỗng hét lên, "– Mày ốm?!"

 

"Ừ, đó tớ ốm." Tống Ngôn Xuyên thản nhiên thừa nhận, "Bị cảm nắng trong kỳ thi chuyển cấp."

 

Kỳ thi chuyển cấp đó, Tống Ngôn Xuyên hiếm khi ốm một trận nặng. Có lẽ vì mùa hè Nam Thành quá oi bức. Cũng thể vì cây kem ăn ngày thi một hôm.

 

Thi xong, Tống Ngôn Xuyên thậm chí nhớ nổi khỏi trường thi thế nào. Khi tỉnh , trong bệnh viện, cảm nắng kèm viêm dày, đang truyền nước biển. Mọi vây kín phòng bệnh. Chị , dì Lâm, chú Trần đang bàn xem nên cho viện bao lâu, về nhà thì tẩm bổ thế nào. Dì Cao thì gọt táo, chú Trương gọi điện thoại về, dì vội vàng gọt hơn nửa quả táo buông xuống chạy điện thoại. Anh Cảnh Hành tan học về, kịp bỏ cặp sách chạy đến bệnh viện, đang ghế bài tập, chị Từ Nghiên thì thảo luận bài vở với . Tiểu Điệp đang chơi trò lật dây (chun) với Trần Niệm Gia.

 

Khi Tống Ngôn Xuyên tỉnh , ùa tới, bỏ dở việc đang , ai cũng chuyện với . Thực Tống Ngôn Xuyên rõ lắm, vì lúc đó đầu óc chỉ nghĩ về kỳ thi chuyển cấp. Cậu xong bài ? Môn tiếng Anh là môn cuối cùng, nhiều học sinh thi, dù trường nào cũng xét điểm tiếng Anh. Cậu nhớ tỉnh táo ngậm một lúc mấy viên kẹo bạc hà, kết quả trong miệng vẫn còn lưu cảm giác dính dáp nhăn nhúm của đường. Cậu bài ? Những bài đó đều từng qua, ít nhất là từng gặp, nhưng cuối cùng thành cái dạng gì thì thật Tống Ngôn Xuyên mất trí nhớ.

 

Sau đó là xuất viện, về nhà. Chị và dì Lâm nhiều món ngon, dì Cao cũng mang nhiều đồ ăn đến, ngay cả Trần Niệm Gia cũng trả những cuốn truyện tranh từng tịch thu. Cô bé còn giúp mượn những cuốn truyện tranh mới mắt. Tống Ngôn Xuyên giường hai ba ngày mới khỏe hẳn.

 

"Thế thì chị mày chắc lo lắm." Lê Đào nhớ chút ghen tị, "Chị mày tính tình dịu dàng thế, chăm sóc mày chắc nhẹ nhàng lắm."

 

 

 

 

Loading...