...
Tại chọn Bát Trung? Câu hỏi nhiều hỏi, nhưng Tống Ngôn Xuyên lúc đó chỉ trừ cho qua chuyện. Chỉ riêng lúc , do dự một chút chọn thật lòng.
"... Bởi vì tớ thắng trở ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lần thua , nhưng thắng .
"Thực , lúc đó tớ đặc biệt thể chấp nhận sự thật , sự thật là tớ đậu Tam Trung."
Tống Ngôn Xuyên đứa trẻ lên ba gì. Để điền nguyện vọng cho , chị dẫn tìm nhiều , nghĩ trăm phương ngàn kế hỏi thăm trường nào. Cậu chị bận, mệt, những đó chịu giúp là vì chị giỏi giang.
Ai cũng với , thực Nhất Trung cũng . "Nhất Trung hợp với tính cách hoạt bát của Ngôn Xuyên, gò bó, đến lúc đó tha hồ tự do phát triển."
Không chỉ Nhất Trung, nhiều trường đều . Thậm chí trường điểm của quận thấy thành tích thi của Tống Ngôn Xuyên , khi thi trong lúc ốm, ít trường sẵn sàng dùng suất "lớp chọn" và miễn học phí để đổi lấy – thậm chí trường còn thẳng thắn hơn, sẵn sàng cấp thêm trợ cấp. "Ít nhất đảm bảo tiền ăn hàng tháng của em cần gia đình lo."
Chu đáo bao. Nếu là Tống Ngôn Xuyên , lẽ sẽ vui vẻ chọn bừa một trường vẻ . Dù học ở chẳng là học – thi Tam Trung lúc đầu cũng chẳng mấy ai tin nghiêm túc. Hoặc là sẽ chọn lớn, chị , trường nào thì chọn trường đó. Chị sẽ sắp xếp những việc , chỉ cần theo là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-649.html.]
Suy nghĩ của Tống Ngôn Xuyên bình thường. Rốt cuộc cuộc đời vẫn thuận lợi. Trước bố che mưa chắn gió, còn bố thì chị gái. Hồi ở nhà tập thể bắt nạt cũng lâu – nhanh chị tìm cách chuyển nhà. Cuộc sống của Tống Ngôn Xuyên ở ngõ nhỏ Nhà máy Dệt như cá gặp nước. Dì Lâm, dì Cao, Cảnh Hành, chị Từ Nghiên, Trần Niệm Gia. Cậu nhiều quen, trưởng bối, bạn bè, cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Hơn nữa, chuyện thi chuyển cấp cũng ai nhạo, bảo chắc chắn đậu trường trường . Ai cũng cổ vũ , bày mưu tính kế cho theo cách riêng của . Bản Tống Ngôn Xuyên thì cứ hì hì, lúc đó luôn nghĩ – học hành cũng chẳng khó, cứ cố gắng một chút là xong việc, cũng chẳng tốn sức mấy! Đôi khi Trần Niệm Gia mắng sơ suất mất điểm , sai câu , luôn thấy cô bé quá cẩn thận – phòng thi chắc chắn vấn đề gì.
Huống chi cả năm lớp 5 cực kỳ nỗ lực, thậm chí truyện tranh cũng ít xem, chơi với Lê Đào – dù Lê Đào cũng chẳng mấy cơ hội chơi. thất bại trong kỳ thi khiến Tống Ngôn Xuyên đầu tiên nếm mùi thất bại.
... Vô cùng vô cùng thất bại.
Hóa chuyện gì cũng thuận lợi như tưởng tượng, hóa cứ nỗ lực là nhất định hồi báo. Thầy giáo chỉ thiếu điểm chuẩn Tam Trung một chút xíu, chắc cũng chỉ bằng điểm chênh lệch của một bài toán đố.
Tống Ngôn Xuyên xong kìm mà nghĩ – nếu như? Nếu trạng thái trong phòng thi hơn một chút, liệu đậu ? Nếu ngày thường rèn luyện thói quen hơn một chút, liệu dù ốm cũng sẽ bỏ lỡ cơ hội nhỏ nhoi đó? Nếu đời t.h.u.ố.c hối hận thì mấy.
chuyện "nếu như", thành tích thi sẽ , chỉ thể chấp nhận kết quả . Tống Ngôn Xuyên trốn trong phòng, bảng điểm, nhưng . Giống như tảng đá lớn đè nặng n.g.ự.c, mùi vị của "kỳ vọng thất bại" khó chịu đến thế nào. Nhất là khi hào hứng lên kế hoạch chơi khi nghiệp, khi lấy việc "đậu Tam Trung" tiền đề để ảo tưởng về cuộc sống ba năm tới.
Sự chênh lệch giữa mộng tưởng – , ảo tưởng – và hiện thực kéo tuột Tống Ngôn Xuyên khỏi cảm giác lâng lâng đó. Cậu trong gương, đầu cúi gằm, chẳng giống chút nào. Cậu tự bảo : "Tống Ngôn Xuyên, mày cái gì, chẳng qua chỉ là một kỳ thi thôi mà?"