Đậu hủ Hạ Quyên bán lẻ là ít mua. Lâm Hương ban đầu chỉ định mua chút về nhà thêm món cho mâm cơm, nhưng cô nhanh ch.óng phát hiện Trần Cảnh Hành và Trần Niệm Gia đều thích ăn đậu hủ, nên cô để tâm học lỏm vài món cơm nhà từ Minh Du.
Nào là đậu hủ trộn rau, đậu hủ nấu rau xanh, còn cả đậu hủ cà tím. Tống Minh Du dạy cô lúc kho đậu hủ thì ném ít tóp mỡ, kho lên sẽ mùi thịt, dầu mỡ ngấm , khẩu cảm đậu hủ càng ngon. Lâm Hương thử, phát hiện con trai khen mấy món dứt miệng.
"Đều là do tay nghề dì Hạ , hiện tại trong tiệm mua đậu hủ của dì cũng nhiều lắm." Tống Minh Du chia sẻ chuyện thú vị với Lâm Hương, "Giờ chẳng đồ đạc đều khó mua , em cũng cải biên ít món từ đậu hủ Ma Bà , chỉ là gạo tốn nhanh, còn đều ."
Cơn bão tăng giá gây ảnh hưởng nhỏ đến tiệm cơm nhỏ. Rau dưa thì còn đỡ, thịt khó mua, ngay cả mua gà giờ cũng phiếu. Mấy món như gà Cung Bảo giờ bán hết từ sớm, đậu hủ Ma Bà vì bên trong thịt heo băm nên cũng chịu ảnh hưởng lớn.
Tống Minh Du thử cải tiến các món như đậu hủ hương cá, đậu hủ kho... để cơm đĩa. Tuy hương vị cũng ngon, nhưng thực khách rõ ràng vẫn nhiệt tình với cơm đĩa đậu hủ Ma Bà hơn cả, thậm chí hiến kế: "Cùng lắm thì cho ít thịt vụn , dính tí mùi mặn là ."
Tống Minh Du đồng ý. Thịt vụn trong đậu hủ Ma Bà là thứ cũng cũng để trang trí, mà là một trong những cốt lõi của món ăn. Nếu bớt xén nguyên liệu ở chỗ , chất lượng món ăn chắc chắn sẽ kém .
Cô ăn dựa uy tín, loại "đường tắt" thì vẻ nhưng cô tuyệt đối sẽ chọn. Còn chuyện nguyên liệu đủ, thì cứ để đủ thôi, cùng lắm thì bán hết sớm đóng cửa sớm. Tiệm cơm nhỏ luôn bận đến bảy tám giờ tối, giờ bán nhanh thì hai ba giờ chiều hết nguyên liệu, cô khéo tan , nhân cơ hội nghỉ ngơi.
Nói là nghỉ ngơi, cũng chính là chạy sang nhà Lâm Hương ăn cơm tán gẫu.
Cô ngày nào cũng qua đây, quả thực thành Tống Ngôn Xuyên thứ hai. Thường thường đến bữa tối, Tống Ngôn Xuyên xong bài tập chơi ở nhà Lâm Hương một lúc mới chịu về.
Tối hôm nay cũng , ăn xong cơm tối, mấy đứa nhỏ phòng trong bài tập, Tống Minh Du ở nhà chính nhà Lâm Hương, bưng cốc tráng men uống nước, tám chuyện với Lâm Hương.
Lâm Hương bỗng nhớ gì đó: "Nhắc đến gạo, , nhà ở chỗ nhà vệ sinh công cộng , cái cô Vương Tuệ ở phân xưởng 2 mà, chồng cô nghĩ thế nào, bảo là vật giá tăng sợ mua rượu uống, giấu vợ mang phiếu gạo đổi lấy rượu trắng mang về nhà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-77.html.]
Tống Minh Du kinh ngạc: "Thế đ.á.n.h to ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Chị còn xong ." Lâm Hương tiếp, "Anh bảo rượu đó là để dành Tết uống, nhưng bình rượu cứ để bên cạnh, ngay hôm đó nhịn uống luôn nửa cân. Con trai về nhà, thấy bố say, thế nào cũng cho con ngủ, cứ kéo con trai dứt. Con trai bảo mai con học, em đoán xem thế nào, chồng Vương Tuệ trực tiếp bảo con trai: 'Mai con đừng học nữa, bố xin nghỉ cho con!'"
"Lý do là gì ạ? Xin nghỉ cũng lý do chứ?"
"Lý do là con trai ở nhà ăn vụng đồ ăn dự trữ, đ.á.n.h con một trận, hôm dậy nổi."
Tống Minh Du ngạc nhiên: "Thế hôm con trai đến trường thật ạ?"
"Trẻ con chơi thì chịu học? Mãi đến khi cô giáo tìm đến tận chỗ Vương Tuệ, cô mới con trai học, xin nghỉ phép về nhà. Kết quả chồng Vương Tuệ căn bản nhớ tối qua những lời với con, tẩn cho thằng bé một trận."
Tống Minh Du phì : "Ông bố đúng là ..."
"Làm bố thế cũng là chột , đang yên đang lành đ.á.n.h con gì, sợ vợ cãi với ?" Trần Kế Khai bình luận, "Đứa nhỏ đúng là tai bay vạ gió, tự nhiên đ.á.n.h một trận."
"Cũng tự nhiên !" Lâm Hương hiển nhiên nghẹn tuyệt chiêu từ lâu, cô cũng ha hả, "Vương Tuệ về nhà lật xem đồ ăn thì phát hiện, đồ ăn trong nhà đúng là thằng bé lấy ít, nhưng tự ăn —— nó đổi với bạn học lấy điểm tâm. Nhà bạn học mua thức ăn, dùng hai cân bánh bông lan mật ong đổi với nó!"