Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-01-08 12:44:23
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giá hành lý đầu thể nào còn chỗ trống, túi da rắn, túi vải Oxford, còn các loại bao tải phân đạm buộc c.h.ặ.t miệng nhét bên đến mức sắp tràn cả . Tống Minh Du cẩn thận dịch trong, ôm cái gùi lòng.

 

Tài xế lên xe liếc hành khách, chui buồng lái xuống: "Ngồi yên hết nhé, xuất phát!"

 

Động cơ diesel nổ rầm rầm, ngay lúc xe sắp chạy, cửa xe đập rầm rầm. Tài xế phanh gấp một cái, Tống Minh Du suýt nữa đập đầu lưng ghế phía .

 

Giây tiếp theo, một bà dì trung niên trông tràn đầy sức lực xách hai cái bao tải phân đạm rạch miệng lên xe, xông thẳng đến mặt cô, tiếng đặt bao tải xuống còn lớn: "Cô em, dịch trong chút !"

 

Tống Minh Du lặng lẽ rụt trong một chút. Bà dì đặt phịch bao tải phân đạm xuống chân, đè chân ai, đối phương bất mãn oán thán, bà dì chẳng thèm để ý phẩy tay: "Có đau , nó nặng bao nhiêu chứ."

 

Nó?

 

"Cạp cạp!"

 

Mấy cái đầu vịt lông xù thò từ miệng bao tải phân đạm rạch, cách một chỗ , trừng mắt Tống Minh Du, đó như lao khỏi bao, vùng vẫy khiến cái bao kêu sột soạt, "Cạp, cạp!"

 

Bà dì tức giận cốc trán một con vịt: "Không ồn, trật tự cho tao!"

 

Đám vịt dường như kiêng dè bà , tuy rằng còn rướn cổ kêu "cạp cạp" ngừng nhưng dám càn nữa. Bà dì cúi xuống kiểm tra cái bao còn : "Mấy đứa bay tiếng gì, c.h.ế.t ngạt đấy chứ?"

 

"Cục tác! Cục tác!"

 

Thế mà là mấy con gà, mào đỏ ch.ót, ánh mắt sắc như chim ưng... đang sức giãy giụa trong bao, "Cục tác!"

 

Lần chúng nó cũng mỗi con ăn một cú cốc đầu, rụt cổ dám động đậy. Bà dì hài lòng vỗ tay, đầu , lúc thấy Tống Minh Du dán c.h.ặ.t cửa sổ, cả sắp vặn thành bánh quẩy.

 

"Cô em, sợ mấy thứ ?" Bà dì "úi chà" một tiếng, "Dì để xa chút để xa chút, , bỏ chân , để đồ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-85.html.]

 

"Không cần ạ, dì ơi, cháu sợ." Tống Minh Du ngượng ngùng, sợ thì đến mức sợ, cô dù cũng là đầu bếp, nhưng mà ai cũng từng với cô, xe khách đường dài còn giao lưu với động vật nhỏ a!

 

Đám gà vịt vô tội kêu "cạp cạp" "cục tác" với cô vài tiếng. Bà dì lời để cái bao trở : "Được, thế thì dịch nữa, cũng phiền phức."

 

Xe khách đường dài chạy lên đường tỉnh, bà dì liếc mắt đ.á.n.h giá cô gái trông vẻ bình thường gì nổi bật .

 

Tống Minh Du hôm nay vì ngoài một cách khiêm tốn nên chuẩn kỹ.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Cô cố tình tết hai b.í.m tóc to và rối, còn ít tóc lòa xòa bên ngoài. Quần áo là đồ cũ cô chê từ bảy tám năm , màu sắc nhuộm áo phai hơn nửa, lúc kẹp tạp màu xanh xám trắng lẫn lộn, như tạt sơn . Cổ tay áo sờn rách hình thù gì, lớp lót bên trong cũng lộ một nửa.

 

Chân đôi giày vải đen sì, là kiểu dáng thời nhất, quê mùa nhất nhạo nhiều nhất thời bấy giờ, cộng thêm cái gùi cũ nát trong lòng ——

 

Bà dì đưa phán đoán, cô em nghèo đến mức bình thường, đây là "Yêu nhi" (cách gọi mật con gái vùng Tứ Xuyên/Trùng Khánh) nghèo khổ từ vùng sâu vùng xa chạy thành phố thuê đây mà!

 

Trong lòng bà lập tức dâng lên một niềm thương cảm, móc từ trong túi một gói bánh quy xá (bánh quy bán theo cân): "Cô em, đói , dì mời ăn bánh quy."

 

Tống Minh Du từ chối mấy , chỉ đành ăn một cái. Bánh quy mặn, khô, cô cố gắng nuốt xuống. Bà dì cô ánh mắt càng thêm thương xót —— cô em đáng thương ngay cả bánh quy xá cũng ăn, một cái bánh quy mà ăn đến mức rưng rưng nước mắt!

 

"Muốn ăn bao nhiêu cứ ăn, dì mời!"

 

Tống Minh Du vội vàng xua tay cần, bà dì cảm thấy cô đang khách sáo, "Yêu , cần khách sáo với dì, chút bánh quy xá dì vẫn mời !"

 

Đâu vấn đề khách sáo ! Tống Minh Du dở dở , đang nghĩ xem sắp xếp ngôn ngữ thế nào để giải thích với bà dì, xe khách "két" một tiếng phanh gấp, bộ xe chúi mạnh về phía , bật vị trí cũ, lốp xe kéo một vệt phanh dài mặt đất.

 

 

 

 

Loading...