TIẾNG SÉT ÁI TÌNH [TRINH SÁT] - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-05-10 19:37:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

nếu giờ mà giảng hòa ngay, Lục Dục Kỳ liếc Lý Tư Viễn đang dùng dư quang quan sát bên , luôn cảm thấy Lý Tư Viễn coi như một đứa trẻ.”

 

Lục Dục Kỳ vẫn nỗ lực giữ vẻ mặt nghiêm nghị:

 

“Chúng chẳng là một team ?

 

Hai ngoài gọi em.

 

thực sự chuyện gì khuất tất giấu em ?”

 

Đường Sương thu nụ :

 

“Không đấy, trông thì là một trai đầy ánh nắng rạng rỡ, mà hẹp hòi thế.

 

Cậu uống thì để uống.”

 

Đường Sương giả vờ cướp chai nước ngọt đó, Lục Dục Kỳ thấy vội vàng nghiêng , ôm c.h.ặ.t chai nước lòng:

 

“Em uống, em uống mà.”

 

Đường Sương bèn thu tay , lấy ống hút từ trong túi đưa cho Lục Dục Kỳ.

 

Đồ uống Đường Sương mang về cho quả nhiên ngon, chua chua ngọt ngọt, mùi đường hóa học nên uống ngán, những bong bóng khí li ti uống sảng khoái.

 

Lục Dục Kỳ uống đồ ngon, khóe miệng kìm mà nhếch lên.

 

Đường Sương thấy dáng vẻ của Lục Dục Kỳ, cũng nhịn mà cong khóe miệng:

 

và Lý Tư Viễn thực sự là ngoài tìm manh mối mà.

 

Vốn dĩ định gọi , nhưng đang tắm, nghĩ bụng dạo dù là nghiên cứu phán đoán là chuyển đồ đạc, cả não bộ và cơ thể đều cần nghỉ ngơi cho , cho nên mới gọi .”

 

Lục Dục Kỳ Đường Sương , trong lòng thấy dễ chịu hơn nhiều.

 

Lý Tư Viễn:

 

“Hai định lù lù ở cửa đến bao giờ nữa?”

 

Ba vây quanh bàn xuống, thảo luận về hướng hành động tiếp theo.

 

Lục Dục Kỳ :

 

“Lúc hai uống rượu, em cũng hề rảnh rỗi nhé, em quét địa chỉ IP của đối phương , thu hẹp phạm vi thêm nữa, chắc hẳn là ở khu vực công viên công nghiệp đổi mới sáng tạo .”

 

Đường Sương khen ngợi:

 

“Tra nhanh đấy, khá lắm.”

 

Lục Dục Kỳ:

 

“Hừ hừ, đây chính là dữ liệu lớn.”

 

Lục Dục Kỳ liếc Lý Tư Viễn một cái, “Có là chuyên gia từ tỉnh xuống, đây cũng là trong kho nhân tài, là nhân tài cao cấp trọng điểm thu hút về đấy nhé.”

 

Lý Tư Viễn bình thản phân tích:

 

“Liệu khả năng cũng chỉ là một điểm proxy (ủy quyền) ?”

 

Đường Sương :

 

cũng cảm thấy là ở trong khu công viên công nghiệp đổi mới sáng tạo .”

 

“Bởi vì khu cũ là nơi tọa lạc của mấy địa điểm du lịch hot, cơ bản đều là nhà cũ, hoặc giả là nhà ở thương mại mới xây.”

 

“Mà băng nhóm tội phạm l.ừ.a đ.ả.o qua mạng thì nhất định thuê địa điểm việc, khu cũ tính giá thành cao.”

 

“Khu công viên công nghiệp đổi mới sáng tạo ngoài việc môi trường phù hợp hơn , chúng cũng chủ nhà trọ , trong khu công nghiệp nhiều công ty doanh nghiệp nhỏ, băng nhóm tội phạm lẩn trốn trong đó sẽ dễ phát hiện.”

 

Lý Tư Viễn gật đầu:

 

“Có lý.”

 

Lục Dục Kỳ nhịn mà lườm một cái, tên Lý Tư Viễn tiêu chuẩn kép rõ ràng quá mất.

 

Cái nghiên cứu thì khả năng là điểm proxy, cái Đường Sương suy luận thì lý.

 

mà sư phụ suy luận quả thực là lý thật.

 

Đường Sương hỏi Lý Tư Viễn:

 

“Danh sách các công ty thực tế đang đóng tại khu công viên công nghiệp đổi mới sáng tạo và đăng ký, thể lấy ?”

 

Lý Tư Viễn đưa câu trả lời khẳng định:

 

“Đương nhiên, nếu thì bảo đến phối hợp, là phối hợp cái gì chứ?”

 

Không thể , cấp bậc như Lý Tư Viễn theo con đường phối hợp của , tài liệu lấy quả thực là nhanh.

 

Sau khi loại bỏ một doanh nghiệp bình thường, còn mười mấy công ty.

 

Lý Tư Viễn đề xuất:

 

“Đến từng nhà mà rà soát xem?”

 

Đường Sương phản đối:

 

“Liệu dễ rút dây động rừng ?”

 

Lục Dục Kỳ phát biểu:

 

“Vậy thì trinh sát ngụy trang là .

 

Đóng giả shipper giao đồ ăn chẳng hạn.”

 

Đường Sương và Lý Tư Viễn im lặng một lát, đó cùng về phía Lục Dục Kỳ, khiến Lục Dục Kỳ giật cả :

 

“Sao thế ạ, em sai cái gì ?”

 

Đường Sương rạng rỡ:

 

“Không , thấy ý tưởng của .”

 

“Cho nên cái biện pháp trinh sát ngụy trang chính là bắt em đóng giả shipper giao đồ ăn?”

 

Nói thật, nếu vì chiếc áo khoác gió bất kể là mặt mặt đều in logo của ứng dụng giao đồ ăn to đùng bắt mắt bằng phông chữ đen đậm, thì Lục Dục Kỳ vốn dĩ còn thấy chiếc áo khoác khá thực dụng, phom dáng cũng .

 

Lý Tư Viễn còn nhanh tay lẹ mắt đội cho cái mũ bảo hiểm hai cái tai dài thượt, Lục Dục Kỳ thực sự là chịu nổi nữa .

 

“Anh chẳng là phụ trách phối hợp ?

 

Lúc phối hợp tìm một bản địa đóng giả .

 

Người bản địa chẳng hơn , giọng địa phương chuẩn hơn, càng dễ lộ.”

 

Đường Sương vỗ vỗ vai Lục Dục Kỳ:

 

“Không , sinh viên ngoại tỉnh đến Trùng Khánh học đại học nhiều lắm, thêm chạy shipper giao đồ ăn là chuyện bình thường.”

 

Lý Tư Viễn thì hề che giấu mà Lục Dục Kỳ bằng ánh mắt kẻ ngốc, “chậc” một tiếng.

 

Nếu Đường Sương đè , Lục Dục Kỳ xù lông tiếp .

 

“Chủ yếu vẫn là tin tưởng mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/tieng-set-ai-tinh-trinh-sat/chuong-34.html.]

 

Tìm địa phương chúng quen, sợ lỡ như rò rỉ tin tức.”

 

Lời của Đường Sương đúng trọng tâm, Lục Dục Kỳ nghĩ tới, những băng nhóm tội phạm quy mô nhỏ như thế , các mối quan hệ nhân tình ở địa phương chằng chéo phức tạp, tìm một địa phương tới giúp, lỡ như trúng ngay quan hệ với đám , thì chẳng là xôi hỏng bỏng , công cốc .

 

Lục Dục Kỳ nghĩ đến chuyện Lý Tư Viễn phối hợp lấy danh sách:

 

“Vậy hỏi xin danh sách ở khu công nghiệp sợ rút dây động rừng ?”

 

Lý Tư Viễn thản nhiên đáp :

 

đương nhiên sẽ ngốc đến mức hỏi trực tiếp, cứ tùy tiện lấy một cái cớ như thu hút đầu tư hoặc là khảo sát học tập đầu tư, chẳng là lấy ?

 

Ai bảo nhất định theo kênh của công an tỉnh chứ?”

 

Lục Dục Kỳ hậm hực thầm mắng:

 

“Người từ tỉnh xuống thì giỏi lắm chắc!”

 

Dĩ nhiên , vì chuyện nhỏ mà hỏng việc lớn, lúc nhanh ch.óng rà soát cho rõ, băng nhóm tội phạm rốt cuộc là công ty nào trong mười mấy công ty mới là việc quan trọng nhất.

 

Lục Dục Kỳ bèn đeo khẩu trang, xách túi cơm hộp mua từ tiệm ăn cạnh khách sạn, gõ cửa từng nhà một.

 

Biện pháp đúng là cũ rích, nhưng hiệu quả ngờ.

 

Gõ đến nhà thứ năm, công ty giá để đồ ăn nhanh, cũng ai mở cửa, mà thông qua chuông cửa màn hình để đối thoại với Lục Dục Kỳ.

 

“Ai đặt đồ ăn thì gọi điện thoại cho đó mà liên hệ.”

 

Người bên cửa chút thiếu kiên nhẫn.

 

Lục Dục Kỳ bồi:

 

“Điện thoại em hết pin , liên lạc .”

 

“Vậy cứ để ở cửa là .”

 

Người bên vẫn mở cửa.

 

Lục Dục Kỳ thành khẩn và cấp thiết :

 

“Suất là giao tận tay, nhất định giao trực tiếp, nếu em sẽ trừ tiền đấy.

 

Em chạy đơn cũng chỉ kiếm mấy đồng bạc, đến lúc trừ một cái là mất luôn năm mươi tệ.

 

Em chỉ là một sinh viên kiếm chút tiền học phí nên mới chạy thêm thôi, đại ca ơn phúc, cho em hỏi một chút xem ở chỗ các đặt .”

 

Khả năng mè nheo bám riết của Lục Dục Kỳ quả thực là nghề, bên cửa đại khái là Lục Dục Kỳ phiền đến mức mất kiên nhẫn, vốn dĩ định kết thúc đối thoại luôn, nhưng nhịn tiếng gọi “đại ca” hết đến khác của , rốt cuộc cũng xuống nước:

 

“Được , để hỏi cho .”

 

Lục Dục Kỳ gọi với theo:

 

“Ê ê ê đại ca!”

 

Đại ca thực sự chút bực :

 

chẳng đang hỏi giúp ?

 

Lại chuyện gì nữa?”

 

Lục Dục Kỳ bồi:

 

“Đại ca mang theo suất đồ ăn , nếu cũng đây đồ họ đặt mà.”

 

Đại ca khó chịu :

 

“Cậu cứ để đất , lát nữa mở cửa lấy.”

 

Lục Dục Kỳ nâng niu hộp cơm :

 

“Thế !

 

Để đất dễ nguội lắm!

 

Hơn nữa đây một suất em để đất, khiếu nại, trừ của em mất sáu mươi tệ, hại em cả ngày chạy công.”

 

Lục Dục Kỳ đoạn như sắp đến nơi.

 

Đại ca cạn lời:

 

sinh viên, mà cứ lải nhải sướt mướt thế hả, mở cửa đưa cho chứ gì?”

 

Lục Dục Kỳ nín mỉm :

 

“Dạ đại ca, cảm ơn đại ca.”

 

Lục Dục Kỳ tiếng đại ca mở cửa, cánh cửa lớn là loại cửa lớn thông thường, so với loại cửa lớn mà các công ty bình thường dùng thì nó thêm mấy lớp thiết chống trộm, sắp đuổi kịp cấp độ chống trộm của cửa ngân hàng .

 

Sau một hồi tiếng động, đại ca cuối cùng cũng mở cửa, hé một khe nhỏ, nửa vẫn ẩn cánh cửa, ánh mắt sắc lẹm quan sát Lục Dục Kỳ một lượt, thấy Lục Dục Kỳ quả thực là một bộ dạng shipper giao đồ ăn thể tầm thường hơn, ánh mắt thì trong trẻo linh động đúng kiểu sinh viên, lúc nửa phần nghi hoặc trong lòng mới tiêu tan , đưa tay về phía Lục Dục Kỳ:

 

“Đồ ăn đưa , hỏi giúp .”

 

Lục Dục Kỳ vội vàng đưa đồ ăn qua, kết quả là hộp đóng gói đồ ăn quá lớn, khe cửa mở quá nhỏ, hộp cơm để ngang .

 

Đại ca định cầm dọc hộp cơm mang trong, Lục Dục Kỳ vội vàng kéo ngăn cản.

 

Lục Dục Kỳ gượng gạo :

 

“Đại ca, trong ước chừng là canh, cầm dọc là đổ hết đấy ạ.

 

Đổ là em đền tiền.”

 

Đại ca lườm một cái, mở cửa rộng thêm một chút để hộp cơm thể lọt qua.

 

Hộp cơm là do Đường Sương đặc biệt chọn loại cỡ lớn nhất, trong khoảnh khắc đại ca cầm hộp cơm nhà, Lục Dục Kỳ nhanh ch.óng quét mắt tình hình bên trong phòng, còn kịp kỹ thì “rầm” một tiếng, cửa đóng .

 

Qua năm phút, cửa mở nữa, đại ca quăng hộp cơm cho Lục Dục Kỳ:

 

“Chỗ ai đặt cả, giao nhầm .”

 

Sau đó thèm với Lục Dục Kỳ thêm một câu nào, nhanh ch.óng đóng sập cửa .

 

Lục Dục Kỳ liếc thấy camera giám sát đang hoạt động phía cửa, kịch cho trọn bộ, xách hộp đồ ăn lên , lẩm bẩm:

 

“Không nhà ?

 

Mình nhớ nhầm ?

 

Haiz, xem tiếp tục tìm , hy vọng đừng quá giờ.”

 

Chờ đến khi Lục Dục Kỳ khỏi phạm vi giám sát của công ty , nhanh ch.óng chạy đến chiếc xe thuê biển địa phương đang đỗ gốc cây cổ thụ bên cạnh.

 

Lục Dục Kỳ đặt hộp cơm xuống bên cạnh ghế , đó tháo mũ bảo hiểm, cởi áo khoác gió .

 

“Em thấy khả năng chính là nhà .”

 

Lục Dục Kỳ tháo chiếc camera siêu nhỏ đính ở cổ áo , lấy chip nhớ bên trong cắm đầu , đó kết nối với máy tính xách tay.

 

Mở những hình ảnh bên trong chụp trong khoảnh khắc cửa mở cho Đường Sương và Lý Tư Viễn xem.

 

“Người trả lời của công ty phần quá mức cẩn trọng , hơn nữa lượng máy tính bên trong công ty nhiều quá mức, thực sự là chút bình thường.”

 

 

Loading...