Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 198: Bông Gòn Và Hỏa Kháng

Cập nhật lúc: 2026-04-26 23:52:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc dù phụ bây giờ tay đ.á.n.h , nhưng nghĩa là đó sẽ đ.á.n.h nữa.

 

Chậu bông gòn chính là dùng để bảo vệ cái mạng nhỏ của đó.

 

Chu thị thấy Khương Minh Thành, liền kéo từ xuống , từ trái qua cẩn thận mấy , mới yên tâm xuống .

 

"Thành nhi, con cũng lớn chừng , việc thể chừng mực một chút !"

 

"Nương con nóng lòng cứu , đành lòng đứa trẻ nhỏ như xảy chuyện ngoài ý ."

 

" con từng nghĩ tới, đám tặc nhân dám giấu ở Vĩnh Minh Tự ."

 

"Còn chuyện gì là bọn chúng dám nữa?"

 

"Con cứ thế lỗ mãng xông , cứu đứa trẻ thì chớ."

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

"Nghiêm trọng hơn, còn thể rút dây động rừng!"

 

"Lần may mà Dạ nhi nhanh, nếu muộn một chút nữa, ai thể lường sẽ xảy chuyện gì?"

 

"Nếu con xảy chuyện gì ngoài ý , nương đối mặt thế nào đây?"

 

"Nếu tặc nhân vì sự lỗ mãng của con, mà chuyển những đứa trẻ đó , trách nhiệm ai gánh vác?"

 

Chu thị giọng nghẹn ngào với Khương Minh Thành.

 

"Nương tấm lòng rộng lớn như phụ con, bảo vệ đất nước che chở bách tính!"

 

"Nương chỉ hy vọng sáu các con thể bình an vô sự, khỏe mạnh vui vẻ."

 

"Nương cũng ngăn cản con giúp đỡ khác, nhưng tiền đề là bảo đảm an cho bản ."

 

"Con hiểu ?"

 

Hai mắt Khương Minh Thành đỏ hoe, sức gật gật đầu.

 

"Nương, con sai ! Lần con nhất định sẽ bốc đồng như nữa!"

 

Chu thị vui mừng gật gật đầu, thấy hốc mắt ửng đỏ của Khương Minh Thành, liền chuyển chủ đề .

 

"Đây là hoa gì ? Nương còn từng thấy bao giờ!"

 

Chu thị chỉ chỉ chậu bông gòn mà Khương Minh Thành vẫn luôn ôm bên .

 

"Hừ, chắc chắn là tiểu t.ử gây họa , mua từ về để lấy lòng nàng đó!"

 

Khương Lỗi ôm Khương Uyển Uyển ghen tuông .

 

【Ha ha ha ha, phụ sắp vả mặt !】

 

【Chậu hoa thật sự chuẩn cho nương !】

 

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Khương Lỗi và Chu thị, Khương Minh Thành toét miệng .

 

"Phụ , đây là cái gì ?"

 

"Cái gọi là bông gòn!"

 

Khương Minh Thành bưng bông hoa trắng đến mặt Khương Lỗi lắc lắc hai vòng.

 

"Bông gòn?"

 

"Không đều là hoa ?"

 

"Có gì đặc biệt ?"

 

Khương Lỗi và Chu thị đều từng qua, chút tò mò hỏi.

 

"Phụ nương, con giải thích cặn kẽ cho hai nha!"

 

"Vừa nãy con và Quai Bảo đưa Cẩu Oa về nhà, tình cờ gặp phụ Cẩu Oa áp tiêu từ Tây Vực về!"

 

"Quai Bảo liếc mắt một cái nhận , chậu hoa trắng mà phụ Cẩu Oa mang về chính là một đại bảo bối!"

 

【Chậc chậc chậc, Tam ca ca kể chuyện đúng là lãng phí thiên phú mà!】

 

Khương Uyển Uyển thấy động tác và biểu cảm khoa trương của Khương Minh Thành, nhịn nhả rãnh.

 

"Ờ....."

 

Khương Minh Thành cứng họng, thật sự hỏi Quai Bảo, đây là khen là c.h.ử.i ?

 

"Tiếp tục ..... rốt cuộc là bảo bối gì?"

 

Chu thị tò mò tiếp tục truy hỏi, nãy bà đưa tay nắn thử, bông gòn quả thực giống những loài hoa khác.

 

Nắn mềm mại, cảm giác tay vô cùng .

 

"Quai Bảo , hiệu quả chống rét của bông gòn đặc biệt !"

 

"Hơn nữa còn thể dệt thành vải, giá cả rẻ."

 

"Hơn nữa theo lời phụ Cẩu Oa , Tây Vực nhiều loại hoa trắng , mọc đầy khắp núi đồi."

 

"Người Tây Vực chỉ coi nó như một loại hoa để ngắm thôi."

 

"Con là thật ?"

 

Khương Lỗi đột ngột bật dậy, giật lấy chậu bông gòn Khương Minh Thành đang ôm n.g.ự.c.

 

"Phụ , con , đây là Quai Bảo đó!"

 

"Người tin con, còn tin Quai Bảo ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tiet-lo-tieng-long-ca-trieu-van-vo-deu-muon-nghich-thien-cai-menh/chuong-198-bong-gon-va-hoa-khang.html.]

"Tốt nhất là mau ch.óng phái Tây Vực, hái hết những bông gòn mà bên đó ai cần về đây."

 

"Mua thêm nhiều hạt giống về nữa!"

 

"Sau tướng sĩ và bách tính trấn thủ Bắc Lịch sẽ bao giờ sợ mùa đông giá rét nữa!"

 

"Đám cẩu tặc Bắc Lịch còn dám đến biên giới quấy rối!"

 

"Nhất định cho bọn chúng về!"

 

Khương Minh Thành hổ là nhi t.ử của Đại tướng quân, mặc dù giống như đại ca bước chiến trường.

 

trong lòng cũng luôn canh cánh đến tướng sĩ và bách tính nơi biên cương!

 

"Thật ngờ, bông hoa xinh như , còn công dụng lớn đến thế!"

 

Chu thị cảm thán .

 

【Tác dụng của nó lớn lắm đó, chỉ thể dệt vải, giá cả rẻ.】

 

【Còn thể chống rét, hiệu quả giữ ấm cực kỳ tuyệt vời, hơn nữa một chút cũng cồng kềnh, ảnh hưởng đến việc vận động.】

 

【Bông gòn còn giá trị d.ư.ợ.c dụng, rễ của nó thể dùng để giảm ho suyễn, thông kinh giảm đau.】

 

【Quả thực từ xuống đều là bảo bối!】

 

Khương Lỗi càng ánh mắt càng sáng rực, bông gòn đúng là một đại bảo bối a!

 

Ông lập tức tiến cung bàn bạc chuyện với Hoàng thượng.

 

Cố gắng phái thêm nhân thủ Tây Vực hái và thu mua bông gòn, cùng với hạt giống của nó.

 

Nghĩ đến tướng sĩ biên quan đều thể mặc y phục giữ ấm tuần tra, cần chịu cảnh rét run cầm cập nữa.

 

Tâm trạng kích động của Khương Lỗi giống như sóng biển cuộn trào, thể kìm nén mà dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

"Chuyện bông gòn vô cùng quan trọng!"

 

"Ta tiến cung một chuyến, bàn bạc chuyện với Hoàng thượng."

 

Khương Lỗi ôm chậu bông gòn, xoay liền định rời , Khương Minh Thành túm c.h.ặ.t lấy!

 

"Phụ , con còn xong mà!"

 

Khương Lỗi kinh ngạc đầu .

 

"Còn chuyện quan trọng hơn cả bông gòn ?"

 

Khuôn mặt nhỏ của Khương Minh Thành đỏ bừng.

 

"Không thể là chuyện quan trọng hơn bông gòn, nhưng con cảm thấy cũng quan trọng."

 

Nhìn dáng vẻ hiểu của Khương Lỗi, Khương Minh Thành giải thích.

 

"Cái đó..... con.... ở trong cổ tịch mà An Viễn Hầu bồi thường, phát hiện một thứ gọi là hỏa kháng."

 

"Nghe thể giúp bách tính khi ngủ mùa đông còn lạnh nữa."

 

"Trong cổ tịch chỉ phương pháp chế tạo sơ lược, phụ bàn bạc với Hoàng thượng một chút, để Công Bộ nghiên cứu thử xem."

 

"Dù thợ thủ công giỏi nhất của Phong Lam đều ở Công Bộ."

 

"Có thể để tướng sĩ và bách tính biên quan mùa đông năm nay ngủ hỏa kháng ấm áp , đều trông cậy Công Bộ !"

 

Khương Minh Thành liều mạng nháy mắt, Khương Lỗi một cái liền trong chuyện ẩn tình.

 

【Khí vận của Tam ca ca đúng là...... tuyệt cú mèo!】

 

【Cổ tịch ở trong tay An Viễn Hầu lâu như , ông cái gì cũng phát hiện .】

 

【Tam ca ca tùy tiện lật xem, liền phát hiện cách chế tạo hỏa kháng!】

 

【Đây chính là đại lợi khí thể giúp bách tính bình an vượt qua mùa đông giá rét nha!】

 

【Vừa thiết thực cần tốn quá nhiều tiền bạc, thể dùng gạch, cũng thể dùng bùn vàng để xây dựng!】

 

【Cho dù là bách tính nghèo khổ cũng thể dùng !】

 

【Quả thực là lợi nước lợi dân!】

 

Khương Lỗi đến đây, đáy mắt lóe lên một tia sáng!

 

Hỏa kháng quả đúng là một thứ đồ a!

 

Mấy cuốn cổ tịch của An Viễn Hầu ông cũng từng xem qua, căn bản hề cái gọi là phương pháp chế tạo hỏa kháng.

 

Thảo nào Thành nhi nãy nháy mắt hiệu cho ông.

 

Hóa cái hỏa kháng căn bản thấy từ trong cổ tịch, mà là Quai Bảo .

 

Ông tướng sĩ và bách tính biên quan, mùa đông trôi qua gian khổ đến mức nào.

 

Cho nên mới dối là thấy phương pháp chế tạo trong cổ tịch, như mới khiến Quai Bảo nghi ngờ.

 

Khương Lỗi vui mừng Khương Minh Thành một cái.

 

Thành nhi hiểu chuyện , !

 

【Khí vận của Tứ ca ca cũng kém Tam ca ca !】

 

【Tùy tiện uống chén , liền ngoài ý phát hiện cổ phương giấu trong bìa sách!】

 

Khương Uyển Uyển chậc chậc kêu kỳ lạ .

 

 

Loading...