TIỂU BẢO BỊ BẮT CÓC - Chương 4.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 20:01:01
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một năm chính là thời gian hạnh phúc nhất của Thu Ngư, bởi vì mỗi ngày nàng đều thể thấy Thẩm Uyên. Nàng là ở gần nhất.
Khi thiên tai cuối cùng cũng khống chế , Thẩm Uyên trở về kinh thành báo cáo công vụ. Trước khi lên đường, các quan viên cùng tham gia cứu trợ thiên tai tổ chức một bữa tiệc tiễn . Trên bàn tiệc, khác kính một chén rượu, đáp một chén.
Vì Thẩm Uyên chuốc đến say khướt. Tối hôm đó khiêng về phủ tạm ở Giang Nam.
Thẩm Uyên say đến bất tỉnh khiến Thu Ngư hoảng hốt. Sau khi đặt lên giường thỏa, nàng lập tức nấu canh giải rượu. Nếu sáng hôm tỉnh dậy sẽ đau đầu, mà còn lên đường, chắc chắn sẽ chịu nổi sự xóc nảy đường.
Sau khi nấu xong canh giải rượu, Thu Ngư cũng kịp để ý tay nóng, vội vàng bưng bát canh đến bên giường Thẩm Uyên. Nàng đặt bát lên chiếc tủ nhỏ đầu giường, đó khó khăn gọi tỉnh dậy. Vừa định đút canh cho , nào ngờ tay nàng đưa Thẩm Uyên nắm c.h.ặ.t.
Mặt Thu Ngư lập tức đỏ bừng. Nàng theo phản xạ rút tay về, nhưng , Thẩm Uyên nắm quá c.h.ặ.t.
Thẩm Uyên với ánh mắt mơ màng nàng lâu. Cái khiến Thu Ngư như đống lửa. Nàng cúi đầu, dám , mặt đỏ lan đến tận tai.
Ngay lúc tim Thu Ngư gần như vỡ tung, Thẩm Uyên bỗng bật khẽ, mang theo men say .
“Sao ngươi giống con gái ?”
Ta vốn dĩ là con gái mà…
lời Thu Ngư chắc chắn dám . Nàng sợ Thẩm Uyên sẽ cho rằng là kẻ lừa gạt, là phụ nữ luôn trèo cao.
lúc Thu Ngư đang tự ti vì phận thấp kém của , Thẩm Uyên bỗng thêm một câu.
“Nếu ngươi là con gái thì . Nếu ngươi là con gái, sẽ cưới ngươi.”
Trong khoảnh khắc đó, Thu Ngư cảm thấy trong đầu như một sợi dây đứt phựt. Cảm giác dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c giống như con đập vỡ, cuồn cuộn trào thể ngăn cản.
Thu Ngư đột nhiên ngẩng đầu, ngơ ngác đôi mắt đen sáng của Thẩm Uyên, dám tin mà hỏi.
“Ngươi… ngươi gì?”
“Sao ngươi ngốc thế?” Thẩm Uyên , lặp nữa. “Nếu ngươi là con gái thì . Nếu ngươi là con gái, sẽ cưới ngươi.”
Cảm xúc dồn nén trong lòng bấy lâu lập tức vỡ tung. Hốc mắt Thu Ngư đỏ lên. Nàng cũng vì , chỉ cảm thấy tủi .
Thẩm Uyên say khướt thấy Thu Ngư sắp , còn tưởng đùa quá khiến nàng buồn. Hắn bật dậy khỏi giường, líu cả lưỡi.
“Ngươi… ngươi… ngươi cái gì?”
Thu Ngư ngẩng đầu một cái. Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập loạn lên, nhanh đến mức khiến nàng gần như thở nổi.
Sau đó nàng lấy hết dũng khí từng , bước đến gần Thẩm Uyên, ngẩng mặt lên, khẽ chạm môi lên môi .
Một thôi.
Chỉ một thôi.
Chỉ khẽ như thôi.
Sau nàng sẽ bao giờ nữa.
Hơn nữa sáng mai tỉnh dậy cũng sẽ nhớ gì…
ý nghĩ tự an ủi của Thu Ngư còn kịp kết thúc, cả nàng Thẩm Uyên ôm c.h.ặ.t lòng. Những nụ hôn vội vã và mãnh liệt bất ngờ ập đến.
Nụ hôn đột ngột của Thẩm Uyên khiến Thu Ngư sững sờ.
Khi Thu Ngư kịp phản ứng thì Thẩm Uyên đè xuống .
Lúc đó nàng hoảng hốt sợ hãi. bên nỗi hoảng hốt sợ hãi một chút vui mừng nho nhỏ. Niềm vui xuất phát từ một câu hỏi trong lòng nàng.
Liệu Thẩm Uyên cũng một chút thích nàng ?
Đó là một niềm vui nhỏ bé và khiêm nhường.
Cùng với những nụ hôn ngày càng quấn quýt của Thẩm Uyên và thở dần trở nên ám , niềm vui nhỏ bé trong lòng Thu Ngư ngừng lớn dần. Cuối cùng nó đè bẹp lý trí của nàng. Nàng bất chấp tất cả, đưa tay ôm lấy Thẩm Uyên, rụt rè đáp nụ hôn của .
Cho dù Thẩm Uyên cho rằng nàng là kẻ lừa gạt, cho rằng nàng là phụ nữ trèo cao, cho dù sáng hôm tỉnh dậy cần nàng nữa, nàng cũng chấp nhận.
Lần đầu nếm trải chuyện nam nữ vốn dễ chịu. Huống chi năm đó Thu Ngư chỉ mới mười sáu tuổi, vẫn còn là một cô gái trưởng thành. Lại thêm Thẩm Uyên cũng kinh nghiệm, động tác vụng về. Đêm đó khiến nàng đau.
Sáng hôm khi Thẩm Uyên tỉnh , đầu đau như nứt . Vừa thử cử động, lập tức nhận điều .
Quay đầu , kinh ngạc thấy Thu Ngư đang ôm c.h.ặ.t ngủ say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-bao-bi-bat-coc/chuong-4.html.]
Thẩm Uyên nhớ chuyện gì xảy tối qua, càng ngờ Thu Ngư là phụ nữ. Trong chớp mắt, một cơn giận dữ bùng lên trong lòng .
Ngày nàng đáng thương cầu xin cho ở bên cạnh, hóa tất cả đều là vì ngày hôm nay. Nàng quả thật là cái gì cũng .
Sau đó Thẩm Uyên đầy tức giận kéo tay Thu Ngư , bật dậy khỏi giường, nhanh ch.óng xuống đất mặc quần áo. Khi chỉnh tề xong xuôi, vô tình thấy Thu Ngư.
Lúc Thu Ngư đang ôm chăn giường, c.ắ.n môi rụt rè Thẩm Uyên, giống như một đứa trẻ phạm lớn đang chờ trách phạt.
Không hiểu vì , thấy nàng, cơn giận trong lòng Thẩm Uyên bỗng giảm hơn nửa.
Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, im lặng lâu để bình tĩnh . Cuối cùng thở dài, với Thu Ngư bằng giọng mang chút cảm xúc nào.
“Ta sẽ cưới ngươi.”
Nói xong bốn chữ , Thẩm Uyên dứt khoát rời .
Sau khi Thẩm Uyên , Thu Ngư ngẩn giường lâu. Cuối cùng nàng khẽ thở dài, ép trái tim chìm xuống thật sâu, giả vờ như chuyện gì xảy , mặc quần áo , bắt đầu thu dọn phòng như thường lệ, chuẩn hành lý để Thẩm Uyên trở về kinh thành.
…
Sau khi thu dọn xong đồ đạc cho Thẩm Uyên, Thu Ngư vốn định lặng lẽ rời .
Bởi vì nàng khiến Thẩm Uyên cảm thấy phiền.
Đạo lý “mắt thấy thì lòng bận” nàng cũng hiểu. Vì nàng vẫn nên để mắt Thẩm Uyên sạch sẽ một chút.
Thu Ngư rời lặng lẽ trong đêm hôm . sáng hôm trời sáng, nàng Thẩm Uyên bắt trở về.
Tuy từ lúc tìm nàng cho đến khi ép nàng cùng trở về kinh thành, Thẩm Uyên một lời, nhưng Thu Ngư thể cảm nhận rõ cơn giận dữ mạnh mẽ tỏa từ .
Điều đó khiến Thu Ngư càng thêm sợ hãi. Suốt dọc đường nàng dám với một câu.
Sau khi trở về kinh thành, Thẩm Uyên giữ lời hứa, thật sự cưới Thu Ngư.
Cha của Thẩm Uyên qua đời từ ba năm . Trong nhà chỉ còn một sức khỏe .
Thẩm phu nhân là khá hiểu chuyện. Tuy xuất của Thu Ngư , nhưng nàng là cô gái hiền lành ngoan ngoãn, dung mạo cũng khá, quan trọng nhất là trong mắt bà, con trai khá để tâm đến cô gái . Vì lão phu nhân cũng phản đối cuộc hôn sự .
Cứ như , Thu Ngư thuận lợi gả cho Thẩm Uyên. Đây là chuyện mà nàng mơ cũng dám nghĩ tới.
Ngày thành , khắp nơi rực rỡ màu đỏ khiến Thu Ngư cảm thấy choáng váng như đang trong mơ. Nàng luôn cảm thấy thứ chân thực, thậm chí còn lo lắng vô cớ rằng nếu đây thật sự là giấc mơ thì , nếu tỉnh thì thế nào.
cảm giác hạnh phúc mơ hồ chỉ kéo dài đến đêm tân hôn.
Bởi vì Thẩm Uyên căn bản phòng tân hôn. Đêm đó ngủ trong thư phòng.
Những ngày cũng .
Thu Ngư đội khăn đỏ, chờ đến tận khi trời sáng. Và giấc mơ tan vỡ. Thu Ngư vẫn là Thu Ngư , gì đổi.
Thật cũng hẳn là đổi.
Ít nhất bây giờ nàng một mái nhà, cần lang bạt khắp nơi, cũng chịu đói chịu rét nữa. Nàng thể sống t.ử tế . Tất cả những điều đều do Thẩm Uyên mang , nàng nên cảm ơn .
Vì Thu Ngư ôm tâm trạng báo đáp mà ở Thẩm gia. Việc lớn việc nhỏ trong nhà nàng đều tranh . Ngoài ăn và ngủ, nàng để rảnh rỗi một khắc nào, còn tận tâm hơn cả những nha bà t.ử trong phủ.
Dường như chỉ khi như , Thu Ngư mới cảm thấy bản chút giá trị, thể báo đáp phần nào ân tình của Thẩm Uyên.
tình trạng chỉ kéo dài hai ngày. Khi Thẩm Uyên lão quản gia hoảng hốt báo chuyện , một cơn giận lập tức bốc lên trong lòng. Hắn nổi giận đùng đùng chạy thẳng hậu viện, liếc mắt thấy Thu Ngư đang xổm bên giếng giặt quần áo.
Lúc là cuối thu, nước giếng lạnh buốt đến thấu xương. Hai tay Thu Ngư đỏ bừng vì lạnh. Thẩm Uyên thấy cảnh , cơn giận trong lòng bốc lên thêm mấy phần. Hắn cảm thấy như tóc sắp cháy đến nơi.
Sau khi cho đám hạ nhân trong hậu viện lui hết, Thẩm Uyên vươn tay kéo Thu Ngư từ đất dậy, mắng nàng một trận xối xả.
Cơn giận dữ từng của Thẩm Uyên khiến Thu Ngư sợ đến mặt mày tái nhợt. Nàng dám thở mạnh, run rẩy một bên lặng lẽ mắng.
Nhìn dáng vẻ đáng thương như cô vợ nhỏ chịu tội của nàng, Thẩm Uyên mắng nổi thêm câu nào. Cuối cùng thở dài một , bực bội bất lực .
“Ngươi là Thẩm phu nhân cưới về, bà v.ú bỏ tiền thuê!”
Nói xong câu , Thẩm Uyên rời , để Thu Ngư ngẩn tại chỗ, chậm rãi nghĩ câu .
“Ta là Thẩm phu nhân cưới về.”
Thu Ngư khẽ lặp câu một . Sau đó nàng nhịn nở nụ . Trái tim chìm đắm trong chút hạnh phúc nhỏ bé mà câu mang .