TIỂU BẢO BỊ BẮT CÓC - Chương 5.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 20:01:26
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Thẩm Uyên mắng một trận như , Thu Ngư dám tranh việc với hạ nhân nữa. Vì thế nàng chuyển mục tiêu thể hiện giá trị của và báo đáp Thẩm Uyên sang là Thẩm lão phu nhân.
Sức khỏe Thẩm lão phu nhân , mà Thu Ngư một chút y thuật cơ bản.
Để chăm sóc lão phu nhân, Thu Ngư gần như lật hết sách y trong Thẩm gia. Mỗi ngày sáng sớm nàng dậy nấu canh cho lão phu nhân. Sau khi đặt nồi canh lên bếp lửa, nàng lập tức chạy sang viện của lão phu nhân hầu bà thức dậy, quần áo, rửa mặt, hầu bà dùng bữa. Sau đó suốt cả ngày nàng đều ở trong viện của lão phu nhân chăm sóc.
Sau khi Thẩm Uyên chuyện vẫn tức giận. dù đó cũng là ruột của , cũng tiện gì, chỉ thể nuốt giận để mặc nàng gì thì .
chuyện cũng kéo dài bao lâu.
Sáng sớm hôm đó Thu Ngư đến viện của lão phu nhân. Có lẽ vì dậy quá sớm, quá gấp, nàng bước phòng liền cảm thấy đầu óc choáng váng. Cả lảo đảo hai cái, đó nghiêng sang một bên ngất xỉu xuống đất.
Lần thật sự dọa Thẩm lão phu nhân sợ hãi. Bà sai nha mời lang trung, bảo gọi Thẩm Uyên.
Lúc đó Thẩm Uyên chuẩn ngoài triều. Nghe tin xong chút do dự lập tức chạy đến viện của lão phu nhân.
Sau đó lang trung chẩn đoán Thu Ngư mang thai, hơn nữa bốn tháng. Nói cách khác, duy nhất ở Giang Nam đó nàng mang thai.
Khi lang trung kết quả chẩn đoán cho Thẩm Uyên đang hoang mang lo lắng, phản ứng đầu tiên của là tự trách và đau lòng. Đã m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng , nàng chỉ là một cô gái mười sáu tuổi, mà vẫn giấu chuyện trong lòng. Hơn nữa là cha mà hề nhận .
Phản ứng thứ hai của là tức giận, vô cùng tức giận.
Mang t.h.a.i bốn tháng, còn một chút y thuật, thể thai. Như chẳng cố tình giấu ?
Vì thế khi Thu Ngư mở mắt chạm ánh mắt đầy lửa giận của Thẩm Uyên.
“Gan ngươi mà lớn thế? Quả thật chuyện gì cũng dám !”
Trong cơn giận của Thẩm Uyên còn cả nỗi sợ hãi đó. May mà lang trung t.h.a.i tượng định. Nếu đứa bé thật sự xảy chuyện gì, sẽ hối hận cả đời.
Thu Ngư lập tức hiểu điều gì đó. Nàng bật dậy giường, hai tay ôm c.h.ặ.t bụng , sắc mặt tái nhợt, Thẩm Uyên với vẻ hoảng sợ.
Thu Ngư cho Thẩm Uyên là vì nàng sợ sẽ cho nàng giữ đứa bé. Nàng cho rằng Thẩm Uyên thích , thì cũng sẽ thích đứa con của nàng.
Bên cạnh đó, Thẩm lão phu nhân vốn cũng chút trách Thu Ngư. Chuyện lớn như thể giấu? Nếu đứa bé xảy chuyện thì ? Hơn nữa tính theo thời gian thì đứa bé là mang khi thành . Lão phu nhân còn cảm thấy hai đứa nhỏ việc quá bừa bãi.
vẻ mặt sắp của Thu Ngư, dáng vẻ lo lắng rõ ràng của con trai , Thẩm lão phu nhân lập tức hiểu điều gì đó. Dù bà cũng là từng trải.
Thêm nữa, lão phu nhân cũng chút đau lòng cho Thu Ngư. Dù tính tình con trai thế nào bà rõ hơn ai hết.
Thế là bà lập tức sang mắng con trai.
“Được , con hung dữ như gì? Cái mặt như ăn thịt của con, tiểu Ngư dù cũng con dọa cho xảy chuyện!”
Mẫu lên tiếng, Thẩm Uyên cũng thêm gì nữa. Hắn bất đắc dĩ Thu Ngư một cái cuối cùng rời .
ngay khoảnh khắc lưng , khóe miệng kìm cong lên. Trong mắt lóe lên niềm đắc ý giấu .
Ta sắp cha !
Thu Ngư thấy sự đổi nhanh như lật sách của Thẩm Uyên, nhưng Thẩm lão phu nhân thấy rõ. Bà lập tức hiểu chuyện, cũng hiểu luôn những lời đồn trong phủ rằng con trai và con dâu hòa thuận từ mà . Nghĩ bà nhịn thầm mắng trong lòng.
Cái thằng nhóc rốt cuộc bao giờ mới chịu thông suốt đây.
Muốn trông chờ Thẩm Uyên, cái tính đá ba cái cũng chẳng buồn thốt một tiếng, lập tức hiểu chuyện thì rõ ràng là thể. địa vị của Thu Ngư trong nhà lập tức tăng lên.
Từ đó về Thu Ngư trở thành đối tượng bảo vệ trọng điểm của Thẩm gia. Trong chốc lát khiến nàng bối rối. Nàng thật sự quen với cuộc sống sung sướng chỉ cần đưa tay là áo, mở miệng là cơm.
Nàng vốn là yên . ngoài việc mỗi ngày dạo đúng giờ, chỉ cần nàng chút ý định tự việc gì đó, lập tức sẽ “gián điệp” báo cho Thẩm Uyên. Sau đó sẽ vui. Tuy còn nổi giận mắng nàng nữa, nhưng vẫn sẽ nghiêm mặt dạy dỗ nàng một trận.
Để khiến Thẩm Uyên tức giận, Thu Ngư chỉ thể ngoan ngoãn Thẩm phu nhân, mỗi ngày ngượng ngùng để khác hầu hạ, dưỡng thai.
Sáu tháng , Thu Ngư sắp sinh.
Trước khi sinh, nàng mơ hồ linh cảm sinh đầu sẽ quá thuận lợi. Vì khi trong phòng sinh chuẩn sẵn, một đối diện với bà đỡ, nàng dứt khoát.
“Nếu lát nữa xảy chuyện gì, cần quan tâm đến , cũng cần ngoài hỏi. Chỉ cần giữ đứa bé là .”
Bà đỡ già nhiều kinh nghiệm, từng đỡ đẻ cho bao nhiêu sản phụ, nhưng từng gặp như Thu Ngư. Trong lúc nhất thời bà thật sự gì. Hơn nữa giữ giữ con bình thường đều do đàn ông trong nhà quyết định.
Lúc cơn đau chuyển dồn dập kéo đến. Thấy bà đỡ đáp ứng, Thu Ngư cố nhịn đau thêm một câu.
“Mạng rẻ lắm, thật sự cần lo cho . Nếu đứa bé của còn, cũng sống nổi.”
Thấy thái độ của Thu Ngư kiên quyết, bà đỡ chỉ đành tạm thời đồng ý cho qua chuyện. Đến lúc đó chắc chắn vẫn hỏi ý kiến chồng.
Không ngờ lời ứng nghiệm. Lần sinh quả thật thuận lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-bao-bi-bat-coc/chuong-5.html.]
Đứa bé trong bụng hành hạ Thu Ngư suốt một ngày một đêm mới chịu đời. Trong thời gian đó bà đỡ nhiều ngoài tìm Thẩm Uyên để hỏi quyết định, nhưng đều Thu Ngư ngăn . Nàng kiên định, chỉ giữ đứa con của .
May mà cuối cùng tuy sinh lâu, nhưng khi sinh xong cũng băng huyết. Có thể xem như tròn con vuông.
Thu Ngư ở trong phòng sinh vật lộn suốt một ngày một đêm, còn Thẩm Uyên thì ngoài cửa suốt một ngày một đêm.
Nghe tiếng kêu xé lòng của Thu Ngư, Thẩm Uyên cảm thấy tim cũng sắp xé nát. Trong suốt một ngày một đêm , luôn ở trong trạng thái căng thẳng đến cực điểm. Chỉ cần trong phòng sinh một chút động tĩnh nhỏ cũng khiến hoảng hốt. dù lo lắng đến cũng chỉ thể ngoài cửa mà sốt ruột.
Một ngày một đêm thật sự hành hạ Thẩm Uyên đến kiệt sức. Nghe tiếng Thu Ngư kêu đau sợ, thấy tiếng nàng cũng sợ. Điều sợ nhất là cánh cửa phòng sinh đột nhiên mở , bà đỡ mặt mày hoảng hốt, tay đầy m.á.u chạy đến hỏi giữ giữ con.
Trong suốt một ngày một đêm đó, Thẩm Uyên chuẩn sẵn cho tình huống tệ nhất.
Nếu thật sự xảy chuyện, chỉ cần Thu Ngư.
Vì khi tiếng vang dội của đứa trẻ truyền tai, Thẩm Uyên cảm thấy đó là âm thanh tuyệt vời nhất đời. Trong khoảnh khắc , hồn vía của như trở một nửa.
Khi bà đỡ bế đứa bé , mặt đầy vui mừng, với tròn con vuông, khoảnh khắc đó Thẩm Uyên cảm thấy cho dù bây giờ c.h.ế.t cũng đáng.
Sau đó đưa tay cẩn thận bế lấy đứa bé trong tã. Khi thấy sinh linh nhỏ bé hồng hào trong tã, trái tim gần như tan chảy, mềm đến mức như biến thành một vũng nước.
Đây là con trai của .
Là con trai mà Thu Ngư sinh cho .
Thẩm Uyên con trai chớp mắt lâu. Sau đó cúi đầu, khẽ hôn lên trán con một cái.
Rồi… con trai liền bà nội Thẩm lão phu nhân giành mất.
Giành thì dễ, lấy thì khó. Trong ký ức của Thẩm Uyên, chỉ cần ở bên cạnh, đừng mong bế con trai. Quan trọng nhất là ngoài lúc ăn và ngủ, gần như lúc nào cũng ôm cháu cưng.
Cho nên chỉ cần ở nhà, đứa con trai hầu như đến lượt Thẩm Uyên, cha như , bế.
Còn về Thu Ngư…
Sau khi sinh con xong, Thu Ngư mệt đến mức lập tức ngủ , ngủ liền một ngày mới tỉnh . Khi tỉnh dậy nàng bất ngờ phát hiện bên cạnh gối của một khối ngọc bội hình con cá đặt lặng lẽ.
Ngọc bội chạm khắc vô cùng tinh xảo. Con cá nhỏ trông sống động đáng yêu như thật. Chất ngọc cực kỳ , trong suốt óng ánh, là vật tầm thường.
Thấy Thu Ngư kinh ngạc chằm chằm ngọc bội, tiểu nha hầu hạ nàng lập tức vui vẻ giải thích.
“Đây là thiếu gia tặng thiếu phu nhân đó. Thiếu gia lo cho thiếu phu nhân lắm, tối qua còn canh cả đêm.”
Nghe , mặt Thu Ngư lập tức đỏ bừng. Nàng lắp bắp hỏi với vẻ dám tin.
“Hắn… Thẩm Uyên… canh ? Canh cả đêm?”
Tiểu nha .
“Đương nhiên , chứ còn ai nữa?”
Trong lòng Thu Ngư như cả cánh đồng nhỏ nở đầy hoa. Nàng cầm ngọc bội trong tay, trân trọng vuốt ve thật lâu, mãi mới nhớ hôm qua sinh con, lập tức hỏi.
“Đứa bé ?”
“Lão phu nhân sáng nay bế , đợi thiếu phu nhân tỉnh sẽ bế .” Nói đến đây tiểu nha với nàng. “Lão phu nhân thích tiểu thiếu gia lắm, thiếu phu nhân thật phúc.”
Thu Ngư mím môi . Nàng cũng cảm thấy thật phúc, hơn nữa còn là phúc lớn. Trước nàng chỉ là một cô nhi gia đình tan nát. Bây giờ chỉ nhà, chồng, còn con trai. Phúc của ai cũng bằng nàng.
Sự đời của sinh mệnh mới khiến cả Thẩm gia thêm phần sinh khí. Người đổi rõ rệt nhất chính là Thẩm lão phu nhân.
Trước sức khỏe Thẩm lão phu nhân , gần như ba ngày một trận bệnh nhỏ, hai ngày một trận bệnh lớn. từ khi cháu trai cưng, tình trạng sức khỏe của bà như đổi hẳn chỉ một đêm.
Đầu còn đau, chân còn tê, lưng cũng còn mỏi. Bế cháu trai một mạch năm dặm cũng thấy mệt. Tóm là khỏe thể khỏe hơn.
Thật bệnh của Thẩm lão phu nhân phần lớn là vì quá nhàn rỗi. Sau khi chồng qua đời, bà cảm thấy sống chẳng còn ý nghĩa. Tuổi lớn, thấy ngày càng vô dụng, suốt ngày như gánh nặng cho con trai.
từ khi cháu trai cưng đời, Thẩm lão phu nhân tìm động lực sống. Bà cố gắng sống thêm hai ba mươi năm nữa, nhất định tận mắt thấy cháu trai cưới vợ sinh con.
Cái tên Thẩm Tiểu Bảo là do Thẩm lão phu nhân đặt. Tuy chỉ là nhũ danh nhưng cũng đủ cho thấy cháu trai chính là bảo bối trong lòng bà.
Tên chính của Thẩm Tiểu Bảo là Thẩm Cẩn, do cha là Thẩm Uyên đặt.
Cẩn nghĩa là mỹ ngọc. Trong mắt Thẩm Uyên, Tiểu Bảo chính là viên ngọc quý hiếm. Hắn nâng niu đến mức ngậm trong miệng sợ tan, cầm trong tay sợ rơi.
Thẩm Uyên thích Tiểu Bảo, nhưng biểu đạt tình cảm như thế nào, cũng thiết với con . Vì mới khiến Tiểu Bảo cảm thấy cha với .
Thẩm Uyên thế nào cũng ngờ rằng, một ngày Tiểu Bảo bắt cóc ngay mắt .