Tiểu cô nương max cấp là bảo bối của tông môn - Chương 267

Cập nhật lúc: 2026-04-24 21:53:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

≥﹏≤

 

Tức Mặc Quỳnh chút buồn , đôi mắt xanh biếc lấp lánh như bảo thạch:

 

“Mọi thứ ở đây đều là thật, bao gồm nhiều chi tiết, đương nhiên sẽ cảm thấy đau."

 

Hắn dường như đầu tiên tới đây, toát một vẻ bình tĩnh kỳ lạ.

 

“Ở một tháng, một tháng là thể ngoài ."

 

Hơn nữa ở thế giới thực, chẳng qua cũng chỉ là thời gian của một giấc mộng mà thôi.

 

Khương Phân căn phòng đen ngòm chật hẹp.

 

“Phải ở chỗ một tháng ?"...

 

Một canh giờ .

 

Một cô bé mặc áo bào đen trong lòng ôm một con sói trắng bạc, nghênh ngang xuất hiện khu chợ.

 

“Ê!

 

Hôm nay là sinh thần của Thiếu chủ, trò gì để xem đây?"

 

“Nghe phía hoàng cung đặc biệt mở kho báu, ở cửa Ung Hòa tung đan d.ư.ợ.c, chỉ cần tới là thể lấy, tung suốt cả đêm luôn đó!"

 

“Phía tây thành còn mở cả chòi cháo, giỏi thật, đầy ắp một bát lớn, một câu cát tường còn thêm cả cái đùi gà."

 

“Phải là Thiếu chủ nhà chúng , Thiếu chủ mà ngày nào cũng mừng sinh thần thì mấy."

 

Khương Phân vô cùng hứng thú giữa đám đông, đủ loại lời khen ngợi dành cho Thiếu chủ, tâm trạng .

 

Không ngờ tới nha ngờ tới, tiểu lang lúc nhỏ là sủng nhi của cả đoàn.

 

Giữa lúc náo nhiệt, một hồi tiếng vó ngựa vang lên.

 

Một con ngựa mọc bốn cái cánh từ trời rơi xuống, con ngựa trắng muốt, ánh mắt rực rỡ, sức mạnh ở chân vô cùng cường tráng, phía còn theo một đám ngựa mọc hai cái cánh, uy thế phi thường.

 

Mọi ngầm hiểu mà tránh sang hai bên, lượt cúi hành lễ.

 

“Là Thiếu chủ trở về!"

 

“Thiếu chủ đang học săn, chắc chắn mang về nhiều con mồi !"

 

“Thiếu chủ thật giỏi quá!"

 

Giữa những tiếng xôn xao, Khương Phân về phía Tức Mặc Quỳnh thời thơ ấu lưng ngựa.

 

Cái củ cải nhỏ đại khái chỉ bốn năm tuổi, mặc một bộ y phục trắng muốt tinh xảo, tự bướng bỉnh ngựa, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm nắm lấy dây cương, mặt mang theo nét trẻ con tan hết, giống như một miếng thạch dẻo.

 

Hắn mím môi, một khuôn mặt vô cùng non nớt cố gắng tỏ dáng vẻ của lớn, mở miệng giọng mềm mại vô cùng.

 

“Mèo thúc thúc, Quỳnh nhi thể tự cưỡi ngựa mà."

 

Lúc Miêu Vương vẫn quyền lực nắm trong tay như , mặc một bộ y phục màu đen vô cùng bình thường, ngựa tụt phía Thiếu chủ nửa , mặt mang theo nụ hiền hậu.

 

“Được, Thiếu chủ thật giỏi, thể tự cưỡi ngựa ."

 

Tiểu Quỳnh nhi vui mừng nheo mắt , trong đồng t.ử xanh biếc tràn đầy niềm vui.

 

Tiểu Thiếu chủ phiền muộn gì, nguyện vọng lớn nhất chính là trở thành lớn, giờ khẳng định, đương nhiên là vui mừng phát t.ử tận đáy lòng.

 

Lúc , khuôn mặt phúng phính còn xuất hiện lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu, cả như một chai nước ngọt vị đào đầy sức sống, đáng yêu đến mức lòng nhộn nhịp hẳn lên.

 

Khương Phân kích động ôm c.h.ặ.t tiểu lang, đôi mắt sáng rực lộ nụ của bà cô quái dị.

 

“Thấy !

 

Hắn lúm đồng tiền kìa!!!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-267.html.]

 

Tức Mặc Quỳnh siết đến trợn trắng mắt:

 

“..."

 

Dường như tâm linh tương thông, tiểu Quỳnh nhi đầu .

 

“Ê~ Tỷ tỷ xinh ?"

 

(●✿∀✿●)

 

Theo tiếng gọi , ánh mắt của đều qua.

 

Hai bà thím đang xem náo nhiệt vô cùng kinh ngạc.

 

Cái con nhóc xuất hiện từ lúc nào, mà vẫn luôn ở phía bọn họ ?

 

Theo tiếng gọi , Khương Phân nhận , hiệu ứng tàng hình vốn luôn áp lên bọn họ dường như biến mất.

 

Tiểu Quỳnh nhi cẩn thận điều khiển ngựa tới, vội vàng nhường một con đường cho Thiếu chủ.

 

Tiểu Quỳnh nhi năm tuổi là một tiểu chính thái chính gốc, nhỏ xíu một mẩu mà lên thì ngọt xớt.

 

Khương Phân ngẩng đầu , liền thấy mặt tiểu Quỳnh nhi đỏ lên, ngượng ngùng gọi một tiếng.

 

“Tỷ tỷ xinh ."

 

“Tỷ thể cùng về nhà ?"

 

Cả tràng ồ lên!

 

Trong tiếng của đều mang theo sự trêu chọc, hề chút ác ý nào, Miêu thúc thúc bất lực lắc đầu.

 

“Thiếu chủ, hôm nay là sinh thần của ngài, yến tiệc tối nay chuẩn xong ."

 

Tiểu Quỳnh nhi chút tủi :

 

chính là thích tỷ mà."

 

Mọi suy nghĩ của Thiếu chủ đều nên tôn trọng, mặc dù cái củ cải nhỏ căn bản còn hiểu thích là cái gì.

 

Khương Phân hai Bạch Lang Vệ khách khách khí khí mời lên xe ngựa, bao gồm cả con sói nhỏ trong lòng nàng, đều sẽ coi là khách quý cho phép tham gia buổi yến tiệc tối nay.

 

Sau khi xe ngựa xa, vẫn còn một đang bàn luận sôi nổi, liệu cô bé dẫm vận cứt ch.ó thể một bước lên mây biến thành phượng hoàng, trở thành phi t.ử của Thiếu chủ .

 

Khương Phân cũng coi như cảm nhận sâu sắc sự kính sợ của Yêu tộc đối với hoàng thất nhất tộc.

 

Nàng cảm thấy mạo phạm, ngược còn nhã hứng sờ sờ tiểu lang, trong đầu đảo qua vài lượt câu chuyện cô gái bán cá trở thành Thái t.ử phi.

 

Làm nàng ở trong xe ngựa đến mức hoa chi loạn chiến.

 

Tiểu lang âm thầm thở phào một cái.

 

Chỉ sợ chính của quá khứ đào hố, để của hiện tại lấp.

 

Tiểu Quỳnh nhi thật sự nũng.

 

Hắn phồng má từ chối sự giúp đỡ của Miêu thúc thúc, đưa con thỏ nhỏ trong lòng qua, đó như để cổ vũ mà phồng cái mặt mũm mĩm lên.

 

Một cái chân nhỏ cử động, thử giẫm lên chỗ để chân bên bàn đạp ngựa.

 

Cái bàn đạp cũng thiết kế cho nam t.ử trưởng thành, dù cố gắng thế nào vẫn với tới , hai cái chân nhỏ gấp gáp khua loạn xạ trong trung, trong đôi mắt to tràn đầy vẻ hoảng loạn, khuôn mặt non nớt đỏ bừng vì thẹn thùng, nỡ hạ gọi giúp đỡ.

 

Tư thế dễ ngã xuống, đôi tay nhỏ chỉ thể nắm c.h.ặ.t dây cương hơn, ngựa thoải mái mà ngóc đầu lên.

 

Tiểu Quỳnh nhi gấp đến mức vành tai đều đỏ lên, đột nhiên cảm thấy giẫm thứ gì đó.

 

Mắt sáng lên, chiếc ủng nhỏ bằng da hươu tinh xảo giẫm lên, nhưng cảm thấy cảm giác ở chân chút đúng, đó xách cổ áo đặt xuống đất.

 

 

Loading...