“Ôm một đống của cải bất ngờ, Khương Phân thụ sủng nhược kinh.”
“Thế mà ngại quá~”
Nàng vội vàng cất , tươi như hoa, giọng cũng trở nên ngọt ngào hơn.
“Đa tạ nghĩa phụ~ Nghĩa phụ là nhất!”
“Khụ khụ!”
Vân Cảnh đen mặt.
Hắn đuổi Nguyễn Từ đang phấn khích ngoài, thiết lập một trận pháp cách âm trong phòng, nghĩ đến bộ dạng tiền đồ của bạn cũ, Vân Cảnh lúc mới mỉm .
“Đồ vô liêm sỉ!”
“Sư thúc… chuyện gì con ạ?”
Khương Phân nghiêng đầu hỏi.
Vân Cảnh thở dài, trong mắt vẫn còn ý .
“Y cũng chẳng dễ dàng gì, thể trúng con, tất nhiên sẽ đối xử với con như con gái ruột.”
Nguyễn Từ là “bạn của phụ nữ” nổi danh trong giới tu tiên, nhưng ngày từng một mối tình khắc cốt ghi tâm.
Đó là câu chuyện m-áu ch.ó kiểu hoàng t.ử và lọ lem, một gia tộc Thượng Tam Phẩm mắt một nữ tu bình dân bối cảnh, nhưng Nguyễn Từ trẻ tuổi lúc đó phục, vì tình yêu mà rời bỏ gia tộc Nguyễn, tự lập môn hộ.
Y cũng chí khí, trong thời gian từ Kim Đan đến Nguyên Anh, hề nhận bất cứ sự giúp đỡ nào từ gia đình, dựa nỗ lực của bản mà kết Anh thành công.
Đang lúc gia đình bắt đầu nới lỏng khẩu khí, cảm thấy nữ t.ử cũng thể đốc thúc con cháu tiến bộ, coi như cũng tệ.
Nguyễn Từ cứ ngỡ thể mang vợ con về nhà, nhưng đột nhiên gặp kẻ thù truy sát.
Người đạo lữ của y, cùng với đứa con gái m.a.n.g t.h.a.i tám tháng trong bụng, biến mất giữa đất trời.
“Thời gian đó cũng từng cứu tế y, từng gặp tẩu phu nhân một , là một nữ t.ử ôn nhu.”
Vân Cảnh thở dài.
“Nếu đứa bé chào đời, chắc cũng chỉ lớn hơn con một chút, đây là tâm bệnh của y, thật đáng tiếc.”
Hắn xoa xoa đầu cô bé, giọng ôn hòa.
“Sư thúc hiểu y, dám đề cập mặt , thì tuyệt đối ý coi con là thế , y sẽ thật lòng thương yêu con đấy.”
Lư Khâu Dương Vân đến trấn nhỏ hai ngày đó.
Khi , Vân Cảnh đang ở trong sân nhỏ thuê, uống r-ượu, hai bọn họ mắt, đôi ba câu cãi ỏm tỏi.
Mặc Thanh Nhược và Đồ Thỏ hai hậu bối co rúm sang một bên, sợ hãi đến mức thở cũng dám mạnh.
Ôn T.ử Thiên, kẻ nghiện tu luyện, từ khi tin Khương Phân bế quan liền đuổi theo sát nút.
Trong sân ồn ào náo nhiệt, đến mức khi Lư Khâu Dương Vân lặng lẽ đẩy cửa bước , phát hiện y đầu tiên là Mặc Thanh Nhược đang trốn sang một bên.
Nàng hít một lạnh, lập tức hành lễ.
“Tham kiến Chân Tôn.”
Lư Khâu Dương Vân liếc nàng một cái, nhẹ nhàng gật đầu.
“Ừ.”
Dù chỉ là một cái liếc mắt, Mặc Thanh Nhược cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
Mấy năm , nàng mượn danh nghĩa của trai Mặc Vô Tích Biến Dị Phong, trở thành đối tượng ngưỡng mộ trong lòng của bao t.ử.
dù là , đối tượng công lược năm Lư Khâu Dương Vân thậm chí còn chẳng xuất hiện lấy một , đại danh của y vang như sấm bên tai, nhưng Mặc Thanh Nhược ngay cả tư cách gặp mặt cũng khó .
【Hệ thống!
Mau!
Xem độ hảo cảm ban đầu của Lư Khâu Dương Vân là bao nhiêu?】
Đối tượng công lược bắt buộc gặp mặt một mới thể tra độ hảo cảm ban đầu, đó chỉ là một mảnh xám xịt.
Giọng của hệ thống vẫn lạnh băng.
【Mở khóa thành công nhân vật công lược năm Lư Khâu Dương Vân, độ hảo cảm ban đầu của nhân vật là 10.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-312.html.]
Mặc Thanh Nhược quá ngạc nhiên.
Lư Khâu Dương Vân nổi tiếng là gần nhân tình, so thì Vân Cảnh khi tâm trạng khi còn trêu chọc vài câu với các nữ t.ử cấp .
Nàng mãn nguyện .
Hóa ở bên cạnh Khương Phân lợi ích ẩn giấu như thế .
Lư Khâu Dương Vân vẫn sự xuất hiện của khiến một nữ t.ử tương tư, y lướt qua Đồ Thỏ đang run rẩy, cố ý hạ thấp sự hiện diện của , về phía hai đang cãi vã giữa sân.
Vân Cảnh đang mỉa mai Nguyễn Từ, hai mặt đỏ tía tai.
“Hừ!
Nghĩa phụ tất nhiên là thiết hơn sư thúc, một là sư thúc, một là nghĩa phụ, gì để so sánh?”
“Hừ!
Dù là cha thì sư vẫn đầu, nghĩa phụ đến thì tính là cha cái gì?
Nếu sự đồng ý của , chuyện thể dễ dàng thành công như ?”
“Hừ!
Ta coi trọng tiểu Phân nhi là vì tư chất của nó, ngươi tưởng bổn tọa sẽ tùy tiện coi trọng hậu bối?
Bổn tọa đường đường là Nguyên Anh đỉnh phong…”
“Hừ!
Lớn tuổi thế mà còn hóa Thần, tiểu Phân nhi của chúng nhiều chỗ dựa thế , chỉ ngươi là kẻ kém cỏi nhất!”
“Vân!
Cảnh!”
Vân Cảnh ngoáy ngoáy tai, lười biếng dựa gốc cây.
“Gọi gia gia gì?”
Nguyễn Từ:
“Hừ!”
Vân Cảnh:
“Hừ!”
Lư Khâu Dương Vân:
“…”
“Trò chuyện vui vẻ nhỉ.”
Một giọng lạnh lùng truyền đến, cả hai cứng đờ , Vân Cảnh lập tức thẳng dậy từ gốc cây, theo hướng giọng .
Vừa vặn thấy Lư Khâu Dương Vân đang mặc một bạch y, thẳng tắp, lông mày thanh tú điềm nhiên.
“…
Sư !
Ngài cũng tới , tới cũng báo một tiếng, sư cũng tiện tự đón, còn phiền ngài đích tìm tới cửa, thật sự là…”
Vốn định thêm gì đó, nhưng ánh mắt điềm nhiên của Lư Khâu Dương Vân, nụ nịnh hót liền thu .
Vẫn tiếp tục nịnh hót.
“Tiểu Phân nhi đang bế quan, sư yên tâm, trông nom kỹ lắm, c-ơ th-ể khỏe mạnh ăn ngon ngủ ngon, còn cao thêm một chút nữa đấy!”
Ánh mắt Lư Khâu Dương Vân dịu một chút.
“Ngươi cũng coi như chút ích lợi.”
Y tay áo nhăn nhúm và vạt áo dính cỏ cây của Vân Cảnh, lập tức thi triển một pháp thuật, quần áo lập tức sạch sẽ tinh tươm.
Lư Khâu Dương Vân chút sạch sẽ, càng học theo phong cách hành sự đoan trang vững chãi của các bậc tiền bối trong tiên môn, khổ nỗi tính cách Vân Cảnh là phóng khoáng bất kham, hai về phương diện nảy sinh ít bất đồng.
Thấy trang phục còn gì đáng ngại, Vân Cảnh lúc mới run rẩy rót một chén , nụ đầy vẻ lấy lòng.
“Đó là đương nhiên, việc sư dặn dò thể để tâm, đều xử lý thỏa đáng cả .”