Tiểu cô nương max cấp là bảo bối của tông môn - Chương 361

Cập nhật lúc: 2026-04-24 22:07:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vẻ mặt đầy khinh miệt đ-ánh giá mặt, thấy nắm tay siết c.h.ặ.t của đội trưởng nhỏ trong mắt thoáng qua vẻ khinh thường, bộ tịch hành một lễ, theo lên xe ngựa.”

 

“Thế nào, rõ ràng với .”

 

Xuân Đào quỳ một nửa đ-ấm bóp chân cho Hắc tiểu thư, nụ rạng rỡ.

 

việc, tiểu thư còn yên tâm , đồng ý truy cứu nữa , tiên t.ử cứu và phu quân của cô đều thể theo chúng về phủ.”

 

Hắc phu nhân hờn dỗi một cái, “Đừng bậy, lỡ quan hệ đó.”

 

trông họ khá giống mà.”

 

“Trông giống cũng chắc thật là, dễ dàng thấu nội tâm từ vẻ bề ngoài của một tới ……”

 

Nói tới chỗ đau, Hắc phu nhân nhắm mắt , động tác đ-ấm chân của Xuân Đào khựng , cẩn thận .

 

“Tiểu thư, một câu, nô tỳ nên nên ……”

 

“Phò mã

 

đối với thật sự tệ, phẩm hạnh của còn hiểu , Xuân Đào cho rằng phò mã loại đó.”

 

“Biết , chỉ là phụ nữ đòi tiền, cố ý hãm hại phò mã……”

 

Hãm hại ?

 

Hắc Phần Lê lặng lẽ .

 

Trong lòng đang nghĩ, tìm tra xem nguyên do chuyện .

 

Hoành An Thành “ hãm hại" hiện tại là bực bội.

 

Hắn bỏ tại chỗ, chỉ thể trơ mắt phu nhân dần dần xa, trong đầu ngừng hồi tưởng câu Hắc tiểu thư .

 

Nắm tay dần dần siết c.h.ặ.t.

 

Nếu thể chứng minh sự trong sạch của , Lê Nhi sẽ rời bỏ ?

 

Sâu sắc hít một , ánh mắt xem kịch vui của đám đông, từng bước xuống tầng một.

 

Tới mặt Hoàng Thục Phân.

 

“Cô……”

 

Hoàng Thục Phân theo bản năng bảo vệ lũ trẻ lùi một bước, động tác của hai đều khựng .

 

Hoành An Thành thu tay , một tay chắp lưng nhàn nhạt .

 

“Theo đây.”

 

“Chờ !”

 

Lâm Vô Uyên siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, “Ta cùng các !”

 

Cứu cứu tới cùng, tiễn Phật tiễn tới tây, ai bảo hôm nay lo chuyện bao đồng gì chứ.

 

Hoành An Thành sẽ hại Hoàng Thục Phân, ít nhất hiện tại sẽ .

 

Chuyện hôm nay ầm ĩ tới mức , chỉ sợ tới nửa ngày sẽ truyền khắp cả thành trì, nếu như lúc đối phương bất kỳ sứt mẻ gì, tuyệt đối sẽ đổ hết lên đầu .

 

Tiêu tiền mở hai căn phòng trong nhà trọ cạnh rạp hát, về phía Hoàng Thục Phân.

 

“Chúng chuyện riêng một chút?”

 

Hoàng Thục Phân do dự, cuối cùng vẫn là tình cảm chiến thắng lý trí, cẩn thận giao tay lũ trẻ cho Lâm Vô Uyên, ủy thác trông giúp.

 

Lâm• •Vô•máy móc trông trẻ cảm xúc•Uyên hai đứa trẻ , lộ một vẻ mặt đau đớn.

 

Kít một tiếng.

 

Cửa mở khép .

 

Hoàng Thục Phân định chất vấn đối phương tại bao nhiêu năm nay xuất hiện, thấy bạch một cái quỳ xuống.

 

“Thục Phân, với em hu hu hu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-361.html.]

 

……

 

Khương Phân lúc đếm linh thạch, tám chuyện với Tức Mặc Quỳnh.

 

“Ta mà là , chắc chắn sẽ quỳ xuống nhận , ôm đùi sai , lóc kể lể sự bất đắc dĩ bao nhiêu năm qua, nhất là tự tát mấy cái, đem cho mềm lòng tính .”

 

Tức Mặc Quỳnh mà buồn , nể mặt đáp .

 

“Cô sẽ ngốc tới chứ?”

 

Mười mấy năm lừa như , nếu thật sự ngốc tới mức để đối phương nhận là tha thứ……

 

“Cho nên mới tới bước thứ hai.”

 

Khương Phân đem linh thạch màu xanh xếp chồng lên từng cái một.

 

“Lấy tình cảm chủ, lấy lý lẽ đầu, t.ử huyệt của vị tiên t.ử họ Hoàng là gì?”

 

Tức Mặc Quỳnh:

 

“Đương nhiên là lũ trẻ.”

 

Hắn đột ngột ngẩng đầu lên, mắt nheo .

 

“Lũ trẻ?”

 

Cộc cộc cộc!

 

Tiếng gõ cửa vang lên, Khương Phân vù một cái thu hết linh thạch , đội mũ trùm chuyên dùng để “ màu".

 

Từ khi đội cái thứ lên, trong mắt ngoài hình như bẩm sinh gắn thêm cái nhãn thanh cao lạnh lùng, lúc nào cũng nghĩ tới việc tạo dáng……

 

“Mời .”

 

Hắc tiểu thư một bộ xiêm y màu trắng, nha phía cầm hai cái đĩa nhỏ .

 

“Không hai quen ở đây , ngày thường thói quen ăn uống ?

 

Ta lấy chút món ăn nhỏ từ nhà bếp qua, thử ?”

 

Mắt Khương Phân sáng lên:

 

“Ăn!”

 

Theo lý mà tu luyện tới Trúc Cơ là thể tịch cốc, cần ăn thức ăn, cách một thời gian ăn viên tịch cốc đan là .

 

thứ đó mùi vị hạn, Lư Khâu Dương Vân trong mấy chuyện nhỏ nhặt cũng chỉ nuông chiều t.ử, Khương Phân tới tận bây giờ cũng bỏ mấy món ăn phàm trần .

 

Đội mũ trùm thật sự là cản trở tốc độ ăn uống, Khương Phân lấy thêm một miếng bánh ngọt, cân nhắc tới việc ngoài, động tác thanh nhã hơn chút ít.

 

Hắc tiểu thư tới ngây , tận mắt một đĩa điểm tâm sạch bách, Khương Phân kìm nén cơn ợ, thanh nhã nhận lấy khăn tay Tức Mặc Quỳnh đưa qua.

 

【Vẫn là Tam sư ngon hơn.】

 

“Tiên t.ử thật đúng là… tính tình thẳng thắn.”

 

Hắc tiểu thư , “Trước đó tức tới ngất xỉu, mới nghĩ tới hỏi tên tuổi tiên t.ử, thật là , dám hỏi tiên t.ử quý danh, học tập môn phái nào?”

 

Không thể lộ phận, sẽ phát hiện sự thật trưởng thành……

 

Khương Phân ngẩn một chút, ánh mắt di chuyển lên đặt lên Tức Mặc Quỳnh, ánh sáng lóe lên.

 

“Tức Mặc Phân.”

 

Tức Mặc Quỳnh khựng một chút.

 

“Tức Mặc, họ thật độc đáo, còn vị công t.ử đây……”

 

Khương Phân càng ngày càng thuần thục, “Hại!

 

Anh tên Giang Quỳnh, Giang trong Giang Hà.”

 

Nghĩ tới cái tên tùy ý bịa , Tức Mặc Quỳnh cũng chút chột , vội vàng sang hướng khác, trong mắt ngoài chính là mặc định .

 

Ánh mắt Hắc tiểu thư đảo qua giữa hai , trong mắt thoáng qua vẻ hiểu, theo chút tiếc nuối.

Loading...