Tiểu cô nương max cấp là bảo bối của tông môn - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-04-24 22:22:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng tiểu sói con trong nhóm .”

 

“Lát nữa trong thì bám sát theo , đừng lung tung.”

 

Hồng Văn vội vàng gật đầu, hai tay thậm chí còn hận thể bám c.h.ặ.t lấy Khương Phân, trông như thể đang đối mặt với kẻ thù lớn.

 

Khương Phân thể hiểu nổi thái độ của .

 

Lý do nàng mang theo, thực cũng là vì rèn luyện vãn bối mà thôi.

 

Phượng Hoàng Cốc là nơi yên bình nổi tiếng, chim hót hoa thơm, môi trường mỹ lệ, là nơi để vãn bối luyện khí kỳ rèn luyện.

 

Nhiều đại lão của các tông môn nguyện ý thả vãn bối đến đây, tự nhiên cũng là cảm thấy yên tâm.

 

“Cái … nếu ngươi …”

 

“Đại lão yên tâm, nhất định sẽ bám sát theo !”

 

Đã hố sợ nên Hồng Văn run rẩy, chỉ sợ Khương đại lão một câu “ thì đ-ánh đến khi mới thôi”.

 

Vội vàng bày tỏ lòng trung thành, xong còn chớp chớp đôi mắt ngây thơ, gửi một ánh mắt vô cùng đáng tin cậy.

 

Khương Phân:

 

“…”

 

“Thôi bỏ , cầm lấy cái .”

 

Kỳ Tùy Ngọc sang, phát hiện đó là trận bàn ngũ phẩm mà y cho tiểu sư , giá trị hề nhỏ.

 

Y như Hồng Văn.

 

“Thật hiếm thấy, bình thường chỉ tiểu sư lấy đồ của chúng thôi đấy.”

 

Đầu của Hồng Văn càng lúc càng thấp, nghi hoặc trận bàn trong tay, nhanh ch.óng cất .

 

Đùa , đồ vật qua là bảo bối!

 

Thời gian đến, Phượng Hoàng Cốc đúng giờ mở .

 

V-út một tiếng.

 

Cánh cửa còn mở , hai chui , rõ ràng là mang ý nghĩ tay để chiếm lợi thế.

 

Các tu sĩ khác cũng bám theo ngay đó, tiếng gào thét của tên đại oan chủng nhà Hỏa Thần Tông càng bắt mắt hơn.

 

Kỳ Tùy Ngọc ngược chẳng hề vội vã, tùy ý vén chiếc khăn quàng xanh tay, mắt cong lên.

 

“Tiểu sư , thôi!”

 

Khương Phân gật đầu, ba cùng rời .

 

Mà cách họ xa, một ánh bí mật đang bám sát theo họ.

 

 

Phượng Hoàng Cốc quả nhiên là nơi tuyệt vời cho các tu sĩ luyện khí kỳ tu luyện, phong cảnh dễ chịu, ngay cả những con vật nhỏ cũng vô cùng hòa ái.

 

Bắt một con thỏ nhỏ chạy chậm rì rì, Khương Phân dùng tay nắm lấy tai nó lắc lắc, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

 

“Thỏ nhỏ đáng yêu quá!”

 

“Kho thịt chắc là ngon nhất đây.”

 

Hồng Văn:

 

“…”

 

【Người trong Tu chân giới thật hung tàn.】

 

“Tiểu Văn!”

 

“Dạ, tới đây~”

 

Đáp một cách vô cùng ân cần, thành thạo tiến lên nhận lấy con thỏ, cung kính với Kỳ Tùy Ngọc.

 

“Sư thúc, phiền cho mượn chút lửa ạ.”

 

Người mặt ở đây đều hỏa linh căn, mà thuật ngự hỏa của thì tu luyện tới nơi tới chốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-463.html.]

 

Kỳ Tùy Ngọc lười biếng hừ một tiếng, b-úng tay một cái.

 

“Ta uống canh thỏ, thỏ hấp.”

 

Đây chính là áp lực khi đầu hai ngọn núi lớn.

 

Mặc dù hai ngọn núi ở bên cạnh, cảm giác an của Hồng Văn tăng lên nhiều, nhưng là đáy chuỗi thức ăn, ngày nào cũng rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan.

 

Khương Phân một tảng đ-á lớn, vắt chéo chân.

 

Trong tay còn cầm một cọng cỏ đuôi ch.ó, dáng vẻ chẳng khác nào một gã công t.ử bột.

 

“Phượng Hoàng Cốc cũng quá yên bình , lâu như mà đến cái bóng của phượng hoàng cũng thấy.”

 

“Muội cũng tới vì phượng hoàng ?”

 

Khương Phân , “Dù cũng là phượng hoàng, sư nỗ lực một chút, mỡ màu chảy ruộng ngoài mà.”

 

Hai vị sư thúc đang chuyện ẩn ý, Hồng Văn chỉ giả vờ như thấy.

 

Cẩm nang xuyên thứ nhất, lúc cần thiết điếc, mới thể sống lâu .

 

Lửa nhóm lên, thành thạo nấu nước lột da, chẳng mấy chốc mùi thịt nướng lan tỏa, ba suýt chút nữa biến quá trình tranh đấu khốc liệt thành một chuyến dã ngoại.

 

Ngay cả Hồng Văn, kẻ nơi nguy hiểm, sự bao bọc của hai đại lão, cũng kìm mà thả lỏng tâm trạng.

 

Hai vị đại lão mỗi một cái đùi thỏ, chẳng hề ý nhường nhịn đứa nhỏ, ba đang gặm ngon lành, thì phía xa truyền đến tiếng càng lúc càng rõ.

 

“T.ử Thiên ca ca, Phượng Hoàng Cốc chẳng gì cả, đừng là phượng hoàng, ngay cả linh thảo cũng chỉ là loại một hai cấp.”

 

“T.ử Thiên ca ca, mệt , chúng nên nghỉ ngơi một chút ?”

 

Khương Phân nhướng mày, thấy giọng nũng nịu ngọt đến phát ngấy của cô bé .

 

“T.ử Thiên ca ca, đừng nhanh như mà, chờ một chút nha~”

 

Có thể giọng của Ôn T.ử Thiên đang nhẫn nhịn, “Đây là đang rèn luyện.”

 

Minh Tịch hừ nhẹ một tiếng.

 

“Cái nơi quỷ quái thì gì mà rèn luyện, cho đám nhóc luyện khí kỳ chơi đùa là chính thôi, đúng , hôm qua thấy Khương Phân, hình như nàng còn mang theo một đứa nhóc luyện khí kỳ tới.”

 

“Khương Phân?”

 

“Huynh , hình như là mới tới ngày hôm qua, chắc cũng là vì phượng hoàng mà tới, Viêm Thiên Lỗi của Hỏa Thần Tông đó còn đề phòng nàng đấy.”

 

Không, nàng thực sự tới vì phượng hoàng.

 

Khương Phân thầm phản bác.

 

Chỉ là con phượng hoàng trong Phượng Hoàng Cốc là địch là bạn, lúc lấy dị hỏa, phượng hoàng liệu tay tấn công .

 

Nói mới nhớ, Phượng Hoàng Cốc đáng lẽ nham thạch mới đúng, chẳng lẽ nàng sai đường ?

 

Ầm ầm!

 

Vỏ trái đất đột nhiên truyền đến tiếng rung lắc dữ dội.

 

Cảm giác đó giống như xảy động đất, Hồng Văn vèo một cái lao tới ôm c.h.ặ.t lấy đùi Khương Phân, run rẩy.

 

Khương Phân:

 

“…

 

Buông tay .”

 

Khước Tà rời vỏ, một tay chán ghét xách cổ áo đứa nhóc, hóa thành một luồng ánh sáng xanh bay ngoài.

 

Trên trung, ánh mắt chạm với Ôn T.ử Thiên.

 

Khương Phân:

 

“…

 

Trùng hợp thật đấy, cũng tới tìm phượng hoàng ?”

 

Ôn T.ử Thiên gật đầu, dung mạo cô nương nhỏ đang dần nở rộ, so với vẻ lém lỉnh thanh tú , giờ đây càng thêm xinh , nhất là hàng lông mi như chiếc quạt nhỏ , chớp chớp lòng ngứa ngáy.

 

 

Loading...