Tiểu cô nương max cấp là bảo bối của tông môn - Chương 481

Cập nhật lúc: 2026-04-24 22:23:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chúng chuyện .”

 

Kỳ Ô đang mở miệng.

 

Thuộc hạ:

 

“Láo xược, ngươi……”

 

Kỳ Ô phiền chán nhắm mắt .

 

“Ngươi nhiều quá, ngươi là Tôn chủ là Tôn chủ?”

 

Thuộc hạ vội vàng quỳ xuống.

 

Kỳ Ô ghét bỏ qua, đầu về phía Kỳ Tùy Ngọc, suy nghĩ một chút.

 

“Đến đại điện đợi .”

 

Khi Khương Phân hỏa tốc chạy tới, chỉ thấy cánh cửa đóng c.h.ặ.t, và đám thuộc hạ đang nhẫn nhục thu dọn th-i th-ể.

 

“Phụ quân , còn vị mỹ nhân luôn bên cạnh con ?”

 

Thuộc hạ dùng ánh mắt khá phức tạp nàng, đến cuối cùng chỉ cung kính lắc đầu.

 

“Thiếu chủ, vẫn là đừng hỏi nhiều quá thì hơn.”

 

Khương Phân:

 

???

 

May mắn là Kỳ Tùy Ngọc tới khá kịp thời, Kim T.ử Tâm và Kim T.ử Kiệt đều bảo vệ, Khương Phân liếc mắt một cái, để ngăn chặn tình huống xảy nữa, tùy tiện tìm một lý do bắt hai tới.

 

Chờ đợi chính là mấy canh giờ.

 

Khương Phân yên tâm xổm cửa vẽ vòng tròn, nghĩ đến nếu phận bại lộ , bọn họ nên chạy trốn thế nào, két một tiếng, cửa mở.

 

Kỳ Tùy Ngọc ngược sáng bước khỏi ngưỡng cửa.

 

Ánh nắng vàng óng chiếu , mày mắt càng thêm hai phần trầm , càng thêm khí thế.

 

Khương Phân chỉ cảm thấy, sư hình như chỗ nào giống lúc .

 

Nhìn thấy ba xếp hàng , ánh mắt Kỳ Tùy Ngọc khẽ lóe lên, ấm dần dần hiện lên.

 

Hắn , vẫy vẫy tay với Khương Phân.

 

Khương Phân lập tức bay tới giống như một con bướm nhỏ, ôm chầm lấy chân .

 

?

 

Nhìn vẻ lo lắng rõ ràng trong đôi mắt to tròn long lanh của nàng, trong lòng Kỳ Tùy Ngọc ấm áp, nắm lấy tay nàng.

 

“Đều an .”

 

Hắn vốn dĩ tưởng chìa khóa rời khỏi huyễn cảnh là Kỳ Ô, ngờ tới, là chính .

 

Kỳ Tùy Ngọc ngẩng đầu những ngọn núi xa xôi, mặt trời chiếu thành màu vàng, sự hun đúc của màu m-áu nhàn nhạt, thêm hai phần sinh cơ bừng bừng.

 

Khương Phân cảm nhận một luồng sức mạnh truyền từ lòng bàn tay tới, hai bao phủ bởi một luồng sáng.

 

……

 

Khi mở mắt nữa, Khương Phân chỉ cảm thấy đều đau.

 

Dưới lạnh lạnh, chắc là đang tảng đ-á nào đó, thật sự là cứng đến mức khiến khó chịu.

 

Chống dậy, nhưng vô tình chạm ngón tay, đau thấu tim gan.

 

“Cẩn thận.”

 

Một giọng vô cùng từ tính vang lên, Kỳ Tùy Ngọc khôi phục kích thước bình thường, đỡ lấy nàng, ánh mắt lo lắng.

 

Hai .

 

Khương Phân , cũng Khương Phân, một bầu khí thể diễn tả bằng lời đang chảy trôi giữa hai .

 

Hai đột nhiên ý thức một vấn đề đặc biệt ngượng ngùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-481.html.]

 

Sau khi trải qua những chuyện như , bọn họ…… nên ở chung thế nào đây?

 

“Xuy~”

 

Không cẩn thận chạm tay, Khương Phân đau đến mức nước mắt sắp chảy , Kỳ Tùy Ngọc nhíu mày.

 

“Đừng cử động!”

 

Hắn lấy một hũ thu-ốc, cẩn thận bôi cho tiểu sư , đôi mày nhíu c.h.ặ.t từ đầu đến cuối vẫn hề giãn .

 

Khương Phân chút nghi ngờ.

 

“Chẳng chúng khỏi huyễn cảnh ?”

 

Thông thường những tổn thương gặp trong huyễn cảnh, sẽ mang bên ngoài mới đúng.

 

Giọng Kỳ Tùy Ngọc khàn khàn.

 

“Đó tính là huyễn cảnh.”

 

Thứ đều là c-ơ th-ể chân thực của mỗi một , chứ linh hồn như bọn họ tưởng tượng, cho nên, từng chi tiết của mỗi mới chân thực đến .

 

Ngoài Kỳ Tùy Ngọc.

 

Lần , đại đa đều là diễn viên quần chúng, mà Kỳ Tùy Ngọc mới là nhân vật chính.

 

“Xin , đó ngờ tới những điều , khiến ngươi thương .”

 

“Cái tính là gì?”

 

Khương Phân xuy một tiếng, tội nghiệp.

 

“Sư , đau~”

 

Kỳ Tùy Ngọc bất lực, “Ta nhẹ tay.”

 

Theo lý mà địa điểm tu dưỡng tính mà Kỳ Ô tìm nên ở Ma tộc mới đúng, cũng tại tới Phượng Hoàng Cốc.

 

Hai kẻ áo đen xuất hiện cũng kỳ quái, giống như chuyên nhắm Kỳ Tùy Ngọc .

 

Có lẽ vì trong lòng tự thừa nhận một cha như , cho nên đến cuối cùng c-ơ th-ể lúc nhỏ của chính , ngược hoán đổi linh hồn với Khương Phân đang ở gần nhất.

 

Trước đó Kỳ Tùy Ngọc vẫn luôn nhận thức điểm , chỉ tưởng rằng khi rời khỏi huyễn cảnh, chỉ cần ch-ết, vết thương sẽ gì đáng ngại.

 

Ngược tội nghiệp cho tiểu sư ……

 

“Xuy~”

 

Khương Phân giơ bàn tay sưng như móng heo lên, vẻ mặt áy náy đó của Tứ sư , trong lòng khẽ động.

 

Để bàn tay mặt khua khua.

 

“Trước đây chỉ mười ngón tay liền tim, mới khó cơ hội trải nghiệm cảm giác , về nhà nhất định c.h.é.m gió một phen, cũng là hùng bất khuất .”

 

Kỳ Tùy Ngọc nàng chọc , liếc nàng một cái đầy bất lực.

 

“Nói , để sư bá và sư phụ đ-ánh một trận mới .”

 

“Làm gì ạ!”

 

Khương Phân sờ sờ ngón tay sưng vù, cảm thấy giống củ cà rốt đỏ đỏ, còn khá đáng yêu.

 

“Sư phụ đều từng , ngoài tự bảo vệ cho , chuyện nguy hiểm đến tính mạng, đều sẽ quản .”

 

“Hơn nữa ngoài, tu sĩ ai mà thương, chút thương nhỏ , ăn chút thu-ốc là khỏi thôi.”

 

Nàng ngẩng đầu Kỳ Tùy Ngọc, nụ nhàn nhạt, khiến liền thấy tâm trạng mỹ mãn.

 

Ánh mắt đau lòng đuổi theo bàn tay Kỳ Tùy Ngọc, “Ngược là sư , bây giờ mới đau thế , sư lúc đó chắc chắn còn đau hơn.”

 

Bàn tay như , nếu sưng thì đúng là đáng tiếc.

 

Kỳ Tùy Ngọc khẽ khựng .

 

Con đều là tư lợi, từng nghĩ tiểu sư thể sẽ trách , nhưng ngờ tới, nhận là từng câu an ủi.

 

Nhìn đứa trẻ nhỏ mà nuôi lớn , ánh mắt trở nên phức tạp.

Loading...