Tiểu cô nương max cấp là bảo bối của tông môn - Chương 482

Cập nhật lúc: 2026-04-24 22:25:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu sư dường như là hai loại khác .

 

Nàng là t.ử chân chính của đại tộc tiên môn, tựa ánh trăng thanh khiết, còn chỉ là kẻ vẻ ngoài phong quang tễ nguyệt, nhưng nội tâm vốn thối nữa chảy mủ, nổi.

 

Hắn cách nào đến mức thấu hết thảy mà vẫn nguyện ý tin tưởng sự của thế gian.

 

“Sư ~ là chúng thương lượng một chút .”

 

Nhìn ngón tay vải trắng quấn c.h.ặ.t, Khương Phân nhăn nhó mặt mày.

 

Kỳ Tùy Ngọc:

 

“Hửm, chuyện gì?”

 

Khương Phân đáng thương vô cùng:

 

“Lần nếu gặp chuyện như , chúng thể nhận sai chịu thua , để tính kế về ?”

 

Nàng m-áu ngược đãi, chẳng đ-ánh chút nào.

 

Kỳ Tùy Ngọc:

 

“...”

 

Sắc mặt Kỳ Tùy Ngọc đổi liên tục, cuối cùng chỉ hung hăng đẩy đầu nàng một cái, hận sắt thành thép.

 

“Ngươi đấy!

 

Ma tộc mà tới, ngươi nhất định là kẻ đầu tiên đầu hàng!”

 

Khương Phân cực kỳ phục:

 

“Sẽ !

 

Muội nhất định là dẫn đầu chúng nhân xông pha trận mạc, đặc biệt dũng uy vũ cơ!”

 

“Cứ như ngươi... mà còn dũng uy vũ?”

 

“Hừ hừ, quên mất bộ dạng ôm bụng kêu đau , sư! tỷ!”

 

Đang đấu khẩu, Khương Phân đột nhiên cảm nhận một luồng linh khí d.a.o động, trợn tròn mắt thể tin nổi mặt.

 

Kỳ Tùy Ngọc đắc ý một tiếng, hất lọn tóc mai , phong thái mê .

 

“Ngại quá, đột phá một chút.”

 

Cãi , ở phương diện chiếm tiên cơ một bước, chỉ cảm thấy sảng khoái tinh thần.

 

Hắn nháy mắt với Khương Phân, bước chân lười biếng tìm một tảng đ-á xuống, còn quên bày một cái tụ linh trận cho .

 

Khương Phân suốt cả quá trình đều há hốc mồm kinh ngạc.

 

Một luồng khí nghẹn trong lòng, cảm thấy lên xuống chẳng xong, tức thì khiến ngón tay nàng càng đau hơn.

 

Nửa ngày trời mới thốt một câu:

 

“Có gì giỏi chứ?”

 

“Chậc ~ tuổi sắp tấn cấp Kim Đan trung kỳ , cũng khá giỏi đấy.”

 

Khương Phân chống nạnh:

 

“Ai đó!”

 

Lời dứt, một tràng trong trẻo vang lên.

 

Giọng còn chút non nớt, vẻ kiêu ngạo phách lối khiến cho nàng một trận.

 

“Đã lâu gặp, nhóc con lớn thế !”

 

Một trận gió rít trong trẻo vang lên, một con phượng hoàng hóa từ hỏa diễm từ cửa động bay , hóa thành dáng vẻ tiểu loli quen thuộc.

 

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu:

 

“Thiếu chủ , ngươi cũng tới tìm ?”

 

Khương Phân nghi hoặc nàng:

 

“Tiểu , ngươi tên là gì, ai là thiếu chủ?”

 

Nụ mặt Hoàng Bắc Nguyệt cứng đờ.

 

Ánh mắt nhạy bén quét qua nàng từ xuống một lượt.

 

Xác thực là thở của đứa nhỏ đó sai, đây chính là “con sen" cho thiếu chủ mà nàng thiên phương bách kế mới tuyển chọn , thể nhận nhầm.

 

tiểu oa nhi chút khí tức phượng hoàng nào...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-482.html.]

Chẳng lẽ là...

 

“Không chứ, ngươi mất thiếu chủ !”

 

“Mất bao lâu , thể để mất chứ, tiêu tiêu , thiếu chủ ăn thịt chứ, đ-ánh thành canh trứng, thành gà ?

 

Hu hu phu nhân với , hu hu...”

 

Khương Phân lùi một bước, chút ghét bỏ.

 

“Đừng nữa, mất.”

 

Nàng chẳng qua là trêu chọc một chút thôi, tiểu phượng hoàng dễ dàng tin như ?

 

Mắt Hoàng Bắc Nguyệt sáng lên, ngừng ngay hành động gào khan nước mắt .

 

“Ta bảo mà, ai thể còn đáng tin hơn chứ.”

 

“Khụ khụ!

 

Mau đem thiếu chủ cho xem, cũng còn bộ dạng xí đó .”

 

Khóe miệng Khương Phân giật giật, thả Đản Đản .

 

Đản Đản hiện tại đang ở thời kỳ then chốt của tiến hóa, thời gian qua luôn ngủ để dưỡng sức, nhưng đại khái là ngửi thấy mùi của đồng tộc nên cũng mơ màng tỉnh .

 

Nhóc con mơ màng dựa nơi quen thuộc, thuần thục rúc lòng mẫu , giọng nũng nịu.

 

“Mẫu ~ chuyện gì ạ, Đản Đản buồn ngủ lắm.”

 

Khương Phân xoa đầu chú gà nhỏ:

 

“Đồng tộc của con tới , đến xem con ...”

 

“Dì, là dì của nó!”

 

Hoàng Bắc Nguyệt hưng phấn gần, nhéo lấy đầu cánh của Đản Đản.

 

Nhiều năm gặp, câu đầu tiên khi hội ngộ là:

 

“Ái chà, vẫn như chứ?”

 

Đản Đản giật , thể tin nổi ngẩng đầu lên , trong ánh mắt nhỏ bé tràn đầy sự tổn thương.

 

“Hu hu mẫu , Đản Đản thật sự ạ?”

 

Nó nhào lòng mẫu tìm kiếm sự an ủi, Khương Phân bộ lông vàng vàng của nhóc con, còn những sợi lông vũ nhỏ màu đỏ mọc đối xứng ở đầu cánh, một khoảnh khắc ngẩn ngơ.

 

Đản Đản nhạy bén nhận thái độ của mẫu , nhất thời càng dữ dội hơn.

 

“Không , Đản Đản nhà đáng yêu thế , chẳng chút nào, Đản Đản lớn lên, lớn lên sẽ trở nên cực kỳ xinh .”

 

“Vâng, Đản Đản lớn lên sẽ trở nên cực kỳ xinh !”

 

Nhóc con thật sự dễ dỗ dành, thoắt cái tự an ủi , cuộn trong lòng mẫu nũng.

 

“Chậc chậc, Đản Đản?

 

Đây là một cái tên ?”

 

Hoàng Bắc Nguyệt chút buồn đưa nghi vấn, Đản Đản bĩu môi nàng, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh trợn càng lớn hơn.

 

“Mẫu ~ cái kẻ đáng ghét là ai ạ?

 

Đản Đản thích nàng.”

 

Khương Phân vỗ nhẹ đầu nhóc con:

 

“Đây là dì của con, chuyện như .”

 

Con trai , dì con còn nhiều bảo bối lắm, thái độ tệ như mẫu nỡ mở miệng đòi đồ đây?

 

Đản Đản hừ hừ một tiếng:

 

“Đản Đản thích dì!”

 

xí, rõ ràng trai mà.

 

Hoàng Bắc Nguyệt bật , mặc kệ sự phản kháng của nhóc con mà xoa đầu nó một trận.

 

“Tuổi còn nhỏ ghi thù, đúng là tính cách của Phượng tộc chúng , tệ tệ.”

 

Khen ngợi một tiếng, ánh mắt nhỏ bé quét qua Đản Đản một lượt.

 

“Đây là sắp tiến hóa đầu nhỉ?

 

Ngươi đến đây để tìm hỏa chủng cho nó ?”

 

 

Loading...