Tiểu cô nương max cấp là bảo bối của tông môn - Chương 488

Cập nhật lúc: 2026-04-24 22:25:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cũng chính vì là Khương Phân, mới bằng lòng đích chạy tới, năng hẳn hoi một chút, hy vọng hai chị em thể biến chiến tranh thành tơ lụa.

 

“Con thấy , Thanh nhi lúc nó mới giống hệt như một huyết nhân , dù dùng thu-ốc nhưng xương cốt ngày một ngày hai là mọc , giờ ngay cả lên cũng thấy khó khăn.”

 

“Hừ!”

 

Một tiếng hừ lạnh vang lên, Kỳ Tùy Ngọc như .

 

“Chân Tôn đây là ý gì, vết thương của nàng là do tiểu sư của gây ?”

 

Kỳ Tùy Ngọc vốn dĩ quá nhiều, dù cũng là bậc trưởng bối, về tu vi còn cao hơn bao nhiêu, kiểu gì cũng nể mặt một chút.

 

lời Nguyễn Từ thực sự khiến khó chịu.

 

Nguyễn Thanh thương là chuyện của bản nàng , xót con gái thì thôi , cái gì mà còn những lời mặt tiểu sư ?

 

Không chỉ trích, nhưng càng giống như chỉ trích.

 

Thấy sư xắn tay áo như sắp sửa khô m-áu, Khương Phân thót tim, cũng màng đến những cảm xúc lạ lùng trong lòng nữa.

 

“Sư , ...”

 

Đẩy phắt , Kỳ Tùy Ngọc tiến lên một bước, tiên hành lễ một cái.

 

“Vãn bối Đỉnh Biến Dị Kỳ Tùy Ngọc, bái kiến tiền bối.”

 

“Vốn dĩ chuyện vãn bối nên nhiều lời, dù cũng là chuyện nhà của tiền bối, nhưng cảnh tượng hôm nay... vãn bối cũng là một thành viên trong chuyến rèn luyện Phượng Hoàng Cốc , những chuyện thấy thì một chút, cũng để tránh cho nghĩ Đỉnh Biến Dị .”

 

Nói xong câu mang đầy gai góc , cũng chẳng thèm cho cơ hội xen mồm, cái miệng nhỏ liến thoắng, lông mày nhướng lên hận thể dùng lấy một dấu chấm câu nào.

 

“Khởi đầu của chuyện là do tiểu sư nhà nhẹ nhàng đ-á Nguyễn Thanh một cái, nhưng Chân Tôn khởi đầu của sự việc là vì ?

 

Thiên tác nghiệt do khả thứ, tự tác nghiệt bất khả hoạt.

 

Nàng cấu kết với ngoài toan tính đạo đức bắt cóc, rõ ràng ngọn lửa đó nguy hiểm, còn bắt tiểu sư lấy mạo hiểm, tiểu sư lấy gậy ông đ-ập lưng ông, đúng?

 

Chẳng lẽ chỉ cho phép Nguyễn gia các tính kế khác, mà cho phép khác đ-ánh trả, ngoan ngoãn chịu đòn mới là đúng ?”

 

Nguyễn Từ há miệng, Kỳ Tùy Ngọc nhướng mày, hành lễ thêm một cái.

 

“Còn về vết thương đầy của lệnh ái, Chân Tôn trách lên đầu chúng càng hoang đường, trong ảo cảnh chuyện gì cũng thể xảy , lệnh ái tự tay thương thiếu chủ của họ, cha tìm đến tận cửa, trút giận con trai cũng là lẽ đương nhiên, thế gian chỉ một Chân Tôn là thương con như mạng .

 

Chân Tôn nếu thực sự nuốt trôi cục tức , thể tìm hung thủ thực sự màn, g-iết róc thịt tùy ý, chỉ cần Chân Tôn đ-ánh thắng , trút giận con thế nào thì trút, tìm lên đầu tiểu sư là thế nào đây?”

 

“Chẳng lẽ chính là bắt nạt tiểu sư tâm địa lương thiện, hòa nhã với ?”

 

Ngày thường ở Đỉnh Biến Dị, Kỳ Tùy Ngọc chính là kẻ cãi chày cãi cối nhất, từ Vân Cảnh cho tới cỏ cây hoa lá đều bới móc.

 

khi cái miệng nhỏ vì bạn mà chiến đấu, cái sức chiến đấu đó cũng tức khắc bùng nổ, đến mức mặt Nguyễn Từ lúc xanh lúc trắng.

 

Ngay cả chúng nhân Nguyễn gia vốn thấy tiểu thư nhà đáng thương, cũng cho tỉnh cả .

 

, tiểu thư sở dĩ t.h.ả.m hại như , đều là do tự , cũng thực sự trách Khương tiên t.ử.

 

“Ngươi... ngươi cưỡng từ đoạt lý, nếu cú đ-á đó của Khương Phân, chừng sớm khỏi Phượng Hoàng Cốc , thể gặp chuyện như chứ?”

 

Nguyễn Thanh tức đến phát run, bám ghế lên, vô tình động tới vết thương, “loảng xoảng" một tiếng ngã lăn đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-488.html.]

 

“Tiểu thư, tiểu thư chứ!”

 

“Còn mau đỡ tiểu thư dậy!”

 

Kỳ Tùy Ngọc thèm nàng , loại lấy cái trung tâm thế , bất kể cái gì cũng cho là của khác, với nàng bao nhiêu đạo lý cũng chẳng bằng vả cho một cái cho nó nhanh.

 

Tiếc ... đ-ánh cái lão già Nguyễn Từ .

 

Kỳ Tùy Ngọc tu vi Kim Đan trung kỳ của , quyết định trách móc Vân Cảnh một chút.

 

Đều tại sư phụ, tới chậm như , suốt ngày ngoài việc mồm mép và hưởng thụ chẳng việc gì chính sự cả!

 

“Ta mới một câu, Kỳ sư điệt bao nhiêu câu , khi nào từng trách móc Phân nhi ?”

 

Trời đất chứng giám, Nguyễn Từ hồi tưởng ngôn hành của , từ đầu chí cuối từng một câu Khương Phân .

 

Hắn chẳng qua là hẳn hoi với Khương Phân, hy vọng nể mặt , chuyện như thì nhịn một chút, đóng cửa bảo .

 

Hắn với tư cách là phụ của cả hai, nhất định sẽ thiên vị bất kỳ ai.

 

Kỳ Tùy Ngọc hành lễ một cái.

 

“Chân Tôn đúng, là kẻ kiêu kỳ, từ tới giờ chịu nổi ủy khuất, cũng nỡ thấy để tâm chịu ủy khuất, cho nên vài lời thấy thoải mái thôi.”

 

Hắn bỗng nhiên thở dài một tiếng.

 

“Cũng đều trách vô năng, con gái của Chân Tôn chịu ủy khuất, Chân Tôn xót xa cho nàng , nhưng tiểu sư chịu vết thương nặng nề như , thể chủ cho , thật nên.”

 

“Nếu sư phụ sư bá ở đây, e là cũng sẽ giống như Chân Tôn , xót xa khó nhịn.”

 

“Con thương ?”

 

Tim Nguyễn Từ thót lên một cái, lập tức về phía Khương Phân.

 

Khương Phân một tiếng, giấu tay lưng.

 

“Chút thương nhẹ thôi ạ.”

 

Vẻ mặt lo lắng của Nguyễn Từ khựng , bỗng nhiên nhận sự bất thường của Khương Phân.

 

“Con...”

 

“Không , chỉ là chịu chút thương nhẹ thôi, nghĩa phụ cần lo lắng.”

 

Nụ của Khương Phân tì vết.

 

Cố ý giấu tay lưng, nàng cụp mắt xuống, nhưng vẫn thể khiến dễ dàng thấu sự yếu đuối trong lòng cô gái nhỏ.

 

Nguyễn Từ khựng , đột nhiên chút hối hận.

 

Vết thương của Thanh nhi thực sự quá nặng, cứ ở mặt lóc kể lể mãi, chỉ mải lo giúp Thanh nhi trị thương, nghĩ tới, Nguyễn Thanh ở bên trong nguy hiểm như , thì đứa con gái khác của , liệu gặp nguy hiểm tương tự .

 

Hắn bỏ qua những điều , thậm chí còn xuất hiện với dáng vẻ cận Nguyễn Thanh hơn, kể lể sự dễ dàng và ủy khuất của Nguyễn Thanh.

 

Bởi vì Khương Phân là bên mạnh hơn, chỉ nghĩ để Khương Phân nhường nhịn một chút, do chủ, nhưng Nguyễn Từ bỏ qua mất rằng, lúc lựa chọn để một đứa con gái nhượng bộ, chọn phe .

 

 

Loading...