“Rõ!”
Hắn gồng căng thẳng, cho đến khi Tức Mặc Quỳnh xa hẳn, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Tu vi của Thiếu chủ ngày càng thâm sâu.
Tức Mặc Quỳnh bước về phía vài bước, giữa cánh đồng lúa bao la, xa xa về phía nỗi khổ nhân gian của dân làng hạ lưu.
Hắn hề liếc những dân đó.
Tức Mặc Quỳnh vốn chẳng hề lòng từ bi gì đối với nhân tộc, chẳng qua chỉ vì cô nương nhỏ mà để tâm cũng là tộc mà thôi.
Nơi đây m-áu chảy thành sông, thật khiến mệt mỏi.
Dẫu cho nắm quyền trong tay, xung quanh đều kính sợ , nhưng chẳng cảm thấy hạnh phúc bao nhiêu.
Tức Mặc Quỳnh bắt đầu nhớ đến những ngày tháng ở bên cạnh cô nương nhỏ, ngay cả khi chẳng gì cả, chỉ cần bên cạnh nàng, phơi nắng, lật bụng, đối với thế là đủ .
“Khương Phân……”
Nàng đang ở ?
“Thiếu chủ!
Trong thôn thứ gì đó!”
“Phụ mau đến đây, trong hốc cây thứ gì đó!”
Khương Phân rút cái đầu nhỏ khỏi hốc cây, vội vàng vẫy tay, khóe môi nở nụ rạng rỡ diễm lệ.
Ở bên cạnh phụ , thứ đều cần lo lắng, bởi vì Trữ Thánh Vân đủ cường đại.
Trong lúc chán chường, Khương Phân bắt đầu khám phá xung quanh, tiên chính là cái đại thụ mà mười mới ôm xuể .
Cây đại thụ già , nhưng sức sống vẫn dồi dào, cành lá sum suê, trông thích mắt.
Khi Trữ Thánh Vân chạy tới, Khương Phân đang gốc cây, cùng Phượng Thừa An chằm chằm bên trong.
Tên Phượng Thừa An chôn cả cái đầu trong đó, chỉ chừa một cái m-ông phượng hoàng đầy lông mao lộ ngoài, còn lắc lư ngừng.
“Đâu , thấy gì nhỉ.”
Gân xanh trán Trữ Thánh Vân giật giật, một cước đ-á xuống.
“Ái chà, đứa nào dám đ-ánh lén ông đây!”
Phượng Thừa An tức giận chui từ trong hốc , nhưng thấy một giọng quen thuộc mang theo ý .
“Là .”
Toàn nó cứng đờ.
“Chủ, chủ nhân?”
Trữ Thánh Vân hiện tại rảnh để quản nó, chỉ xổm xuống xem manh mối con gái ngoan tìm , khi quan sát kỹ lưỡng, sắc mặt trở nên phức tạp.
“Thế nào phụ , thấy ?”
Trữ Thánh Vân con gái , “Không gì cả.”
“Không ?”
Khương Phân cau mày, tự .
Trong hốc, một quả trứng to bằng quả bóng rổ đang lấp lánh ánh sáng.
“Sao thể thấy , trong đó một quả trứng to thế , hơn nữa còn tỏa ánh vàng, phụ thấy ?”
Trong lòng Trữ Thánh Vân nghi hoặc, cũng con gái sẽ tùy tiện lừa , bèn một nữa thò đầu , bên trong tối om.
Không thứ gì cả, đừng chi là quả trứng phát sáng.
Hắn rút với vẻ mặt nghiêm trọng, lắc đầu.
“Để , để !
Dưới ngọn lửa phượng hoàng của , yêu ma quỷ quái đều hiện nguyên hình!”
Phượng Thừa An quên mất rằng nó mới xem qua lâu đó, cứ đau đáu vượt qua chủ nhân ở phương diện .
Thế là sân xuất hiện một cảnh tượng hài hước như .
Một con phượng hoàng nhỏ trông giống như gà tây, thò đầu trong hốc cây, rút .
Lại thò , rút .
Lại thò ……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-572.html.]
Gân xanh trán Trữ Thánh Vân giật giật, đang định dạy dỗ, thấy phượng hoàng nhỏ bỗng hét to một tiếng.
“A!
Đứa nào chọc mắt !”
Bùm một tiếng!
Phượng hoàng ép lùi về , ngã thẳng xuống đất.
Nó ôm lấy mắt, gào t.h.ả.m thiết.
“Mù mù , mắt sắp mù !
Hu hu hu hu chủ nhân……”
Trữ Thánh Vân thở dài.
Bước tới, hiếm khi dịu dàng nhấc bổng nó lên, “Đau mắt ?”
“Đau mắt hu hu thứ gì đó chọc , bên trong nhất định thứ gì đó, đau~ chủ nhân~”
“Đừng nhúc nhích, bôi chút thu-ốc cho ngươi.”
Con phượng hoàng ấm ức cuối cùng cũng yên lặng.
Khương Phân chỉ thấy con phượng hoàng ca tụng là uy vũ bá khí trong truyền thuyết nhấc cổ lên như một con gà con, còn ngoan ngoãn chủ nhân vạch mí mắt .
Nhỏ thu-ốc.
Thổi thổi.
Một bộ combo đ-ánh xuống, Phượng Thừa An giống như một đứa trẻ, đổ nhào lòng chủ nhân, cái đầu to bằng nắm tay trẻ con gối lên vai Trữ Thánh Vân.
Cả đều ỉu xìu.
“Chủ nhân, bên trong thứ gì đó!
Nó đụng !”
Phượng hoàng to xác thế mà còn mách lẻo.
Trữ Thánh Vân buồn vỗ vỗ m-ông phượng hoàng, nữa về phía hốc cây với ánh mắt trầm xuống.
“Phân nhi, bên trong thứ gì ?”
Khương Phân gật đầu, “Có một quả trứng.”
Quả trứng đó hình như cũng gây họa, khi đụng xong thì ấm ức co rụt , khi nàng nữa , còn cảm thấy quả trứng đổi vị trí.
Cứ như một đứa trẻ đang dùng m-ông hướng về phía nàng.
Nàng thận trọng đưa tay , chọc chọc quả trứng .
Chạm mặt trứng, Khương Phân mới thở phào nhẹ nhõm.
Có thể chạm !
Trời mới trong giới tu tiên , nàng sợ những thứ ma quỷ xuất hiện đến mức nào.
Cảm thấy quả trứng nguy hiểm, lúc nàng mới cẩn thận ôm nó .
Quả trứng lớn cũng hề kháng cự Khương Phân, chỉ vùng vẫy theo nghi thức hai cái ngoan ngoãn cho ôm cho sờ.
Nhìn mà Khương Phân nhịn sờ thêm vài cái, “Ngoan thật!”
trong góc của Trữ Thánh Vân, chỉ thấy con gái lúc thì lẩm bẩm chui trong hốc, lúc thì hai tay bưng một luồng khí, thậm chí còn động tay động chân với khí, tự tự !
“Chủ nhân…… tiểu chủ nhân não bộ vấn đề gì chứ?
Được con sai !”
Phượng Thừa An ngoan ngoãn thu cái đầu .
Trong lòng nghĩ.
Tiểu chủ nhân rõ ràng là quái dị mà!
Trữ Thánh Vân ho hai tiếng, “Con gái đang chuyện với ai ?”
“Đang với……”
Khương Phân nhận điểm đúng, chậm rãi ngẩng đầu.
“Ý của phụ là, thấy ở đây một quả trứng ?”