“Trong thoáng chốc, nhắc đến Nữ đế là lạnh cả .”
Tất nhiên những chuyện Kim T.ử Kiệt sẽ .
Hắn quản thúc trong phòng tròn một tháng trời, những trái hề bạc đãi về khoản ăn uống chút nào, mỗi ngày ba món mặn một món canh đưa lên đúng giờ đúng giấc, thỉnh thoảng còn chút điểm tâm.
Giữa chừng một bệnh, thái y đến nhanh hơn bất cứ ai, thái độ đối đãi với một tù nhân.
“Đợi ...
Cố thái y."
Kim T.ử Kiệt đỏ mặt vùi trong chăn, gắng gượng kéo vạt áo trắng tinh của Cố thái y, ánh mắt mê ly, nhưng vẫn vô cùng quật cường hỏi.
“Cha ... lão thế nào ?"
Cố Vô Ngôn chỉ cụp mắt xuống, im lặng .
“Ngài hãy bảo trọng thể, những chuyện còn cần bận tâm."
Tuy hiểu tại Bệ hạ hậu đãi con trai nhà họ Kim như , nhưng Bệ hạ dặn dò, bọn họ chỉ việc theo là .
Nhìn bóng lưng Cố Vô Ngôn dần xa, Kim T.ử Kiệt cũng dần trở nên trầm mặc, bỗng cảm thấy hối hận.
Bao nhiêu năm qua, chỉ mải mê thành ước mơ của , theo đuổi cuộc sống lý tưởng, từng màng đến chuyện giữa cha và Bệ hạ.
Dẫn đến hiện tại, mắt tối thui chẳng gì, ngay cả tình hình cơ bản cũng dò la .
Nghĩ đến vị Nữ đế sấm rền gió cuốn , tâm trạng vô cùng phức tạp.
Nếu lúc đầu thể khuyên nhủ cha một chút, để cha an phận một thần t.ử thì mấy.
Vào ngày thứ bốn mươi hai giam giữ, Kim T.ử Kiệt cuối cùng cũng nhận tin tức từ bên ngoài.
Tiếng “két" vang lên, Phó Tùy Vũ ngoài cửa với ánh mắt phức tạp.
“Bệ hạ tuyên triệu, trắc phu chuẩn một chút ."
Trắc phu...
Chú ý đến cách xưng hô , Kim T.ử Kiệt nhếch môi một cái, nhưng thế nào cũng nổi.
Người đến là của Nữ đế, cha ...
Vị trắc phu , còn bao lâu nữa đây.
Đại điện gì khác biệt so với trong ấn tượng, nền đ-á cẩm thạch nhẵn bóng một hạt bụi, mang chút ẩm ướt, giống như mới lau rửa.
Đi đường, Kim T.ử Kiệt ngửi thấy mùi m-áu tanh tan biến trong khí, khiến trái tim càng thêm trĩu nặng.
“Trắc phu mời , Bệ hạ đang đợi ở bên trong."
Khi bước lên bậc thềm, Kim T.ử Kiệt hiếm khi rụt rè một chút, nghĩ đến thần tình đạm mạc của Nữ đế, dâng lên một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng.
“Đến ?"
Giọng nhàn nhạt, mang theo một chút thanh lãnh.
Nàng tựa long ỷ, một tay chống đầu, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, lười biếng và tùy ý.
Kim T.ử Kiệt lập tức cảnh giác hẳn lên, vội vàng đè nén tia sợ hãi trong lòng xuống.
Quỳ một gối xuống đất.
“Thần thị... bái kiến Bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế vạn tuế, vạn vạn tuế."
Nghe giọng khàn đặc , Khương Phân thong thả nâng mi mắt lên, tay che khóe môi ngáp một cái.
Tối qua náo loạn thực sự quá muộn, sáng sớm nay tiếp kiến Kim T.ử Kiệt, c-ơ th-ể từng tu luyện thực sự gánh nổi.
“Ừm, bình ."
lời , vẫn bất động quỳ đất, thậm chí còn hạ cả cái chân còn xuống.
Khương Phân nhướn mày:
“Đám bên chậm trễ ngươi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-628.html.]
Kim T.ử Kiệt lắc đầu, quầng thâm mắt rõ rệt:
“Không , họ hầu hạ ân cần, từng chậm trễ."
chính vì , mới thấy hoảng.
Từ xưa đến nay, trong đấu tranh hoàng thất, kết cục của kẻ thất bại t.h.ả.m khốc vô cùng.
Ngũ mã phanh thây, lăng trì xử t.ử thậm chí là chu di cửu tộc đều đếm xuể, nhưng từng ai giống như , tôn thượng khách.
Chẳng Nữ đế còn chiêu nào đang đợi , yên tâm nổi.
Khương Phân chỉ lẳng lặng quan sát .
Trạng thái tinh thần khá , cũng trầm hơn nhiều, xem trong những ngày giam giữ Ngũ sư cũng tiến bộ.
Nếu là , e là sẽ ngừng nghỉ mà hỏi tình hình của cha , đó trưng bộ mặt chính nghĩa mà chỉ trích nàng .
“Thừa tướng hôm qua đơn từ quan, Trẫm chuẩn chuẩn tấu ."
Kim T.ử Kiệt đột ngột ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt lấp lánh, đầy vẻ thể tin nổi.
Cha , vẫn còn sống?
“Tuy nhiên quê cũ của Kim gia xa xôi, Thừa tướng tuổi tác cao, đường sá xóc nảy mệt mỏi, e là tổn hại đến thể lão, cứ ở kinh thành an hưởng tuổi già ."
Kim T.ử Kiệt hiểu, Bệ hạ quản thúc cha ở kinh thành, để “thả hổ về rừng".
Khóe mắt vương lệ, cảm kích khôn cùng mà dập đầu một cái.
“Bái tạ Bệ hạ."
Nếu như , dù lấy mạng , cũng cam lòng.
Khương Phân buồn .
Thừa tướng và cha của Ngũ sư trông giống hệt , chẳng là NPC biến hóa là thật mất ký ức.
Trước khi chuyện rõ ràng, dù là nể mặt Ngũ sư , nàng cũng sẽ tùy ý g-iết Thừa tướng.
Khụ khụ!
Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa mà~
(›´ω`‹)
“Cung điện của ngươi vẫn để cho ngươi đó, !"
Kim T.ử Kiệt càng thêm kinh ngạc, gương mặt tiều tụy đầy vẻ ngạc nhiên.
“Người..."
Không g-iết , cũng phế ?
“Trẫm g-iết ngươi gì?"
Kim T.ử Kiệt còn chẳng nhận vô thức hỏi câu đó, nhưng , cũng hào phóng hẳn lên.
Mím làn môi khô khốc:
“Thần chính là, cảm thấy Bệ hạ minh."
Đạo lý đuổi tận g-iết tuyệt, ngay cả khi còn là thiếu niên hiểu .
Nhổ cỏ nhổ tận gốc, gió xuân thổi mọc mầm.
Bệ hạ nhân hậu như , chẳng lẽ não hỏng ?
Khương Phân - “não hỏng" - chỉ nhướn mày, nàng lười biếng long ỷ, động tác lười nhác nhưng thấp thoáng thấy vẻ bá khí.
Vì sự tay quyết liệt thời gian qua của nàng, trong lòng các cung nữ thái giám chỉ sự kính phục và sợ hãi, ai dám bất kỳ ý kiến gì.
Nhìn đang quỳ đài, nàng vân đạm phong khinh (mây trôi gió nhẹ) .
“Trẫm gan giữ Thừa tướng, thì cũng dung nạp ngươi."