“Linh khí tưởng chừng như bá đạo, nhưng thực tế khống chế vô cùng chuẩn xác trong phạm vi chịu đựng của tiểu cô nương, giúp cho kinh mạch vốn rộng rãi nay càng mở rộng thêm vài phần.”
Linh khí đè nén trong c-ơ th-ể bấy lâu nay đường tiến giai, dồn sức về một hướng, tự nhiên sẽ là nước chảy thành sông.
Thế nhưng chuyện thì dễ, cực kỳ khó.
Ngay cả Lư Khâu Dương Vân cũng dám nắm chắc phần thắng .
Nếu là bình thường, đại lão đáng tin cậy giúp đỡ, quả thật còn kẹt ở Nguyên Anh hậu kỳ thêm vài năm nữa.
Trữ Thánh Vân khoanh tay ng-ực, nhạo Vạn Ấp Lão Tổ.
“Đây là con gái thông minh lanh lợi thôi, con bé sớm muộn gì cũng sẽ trở thành Nguyên Anh đỉnh phong, liên quan gì đến nào đó ?”
Tu vi đạt đến cảnh giới như Trữ Thánh Vân, là Nguyên Anh đỉnh phong Nguyên Anh hậu kỳ, đối với ông mà thật sự chẳng khác biệt gì mấy.
Vạn Ấp Lão Tổ khinh bỉ ông:
“Làm cha mà đến việc của con gái cũng giúp , tiểu tiên nữ… , Trữ nên để tâm chút , dù cũng là con gái ruột của ông.”
“…
Nhắc mới nhớ, Phân Bảo đứa nhỏ thực sự lớn lên quá đáng yêu, gặp đầu thích ngay, mặc dù thể thông gia… thể nhận con bé nghĩa nữ ?”
Lư Khâu Dương Vân:
???
【Ngươi đừng mà quá đáng!】
Trữ Thánh Vân:
“Xì, tất nhiên là , con gái cha.”
“Vấn đề kinh mạch của Phân Bảo, ngươi cha ruột mà cũng phát hiện … cho cùng vẫn là để tâm.”
Trữ Thánh Vân:
“Có ngươi ăn đòn …”
“Được , hai các đừng cãi nữa, mỗi gặp mặt đều cãi thế , ở đây còn bao nhiêu hậu bối đang kìa.”
Khương Tư Cẩm tràn đầy bất lực, nắm lấy tay tiểu cô nương.
“Dù nữa, đột phá là chuyện .”
Bà tiểu cô nương với sắc mặt phức tạp, dịu dàng xoa xoa đầu cô bé.
“Nghe sơn trang của Phân nhi , thể đưa mẫu xem thử ?”
Khương Phân cha và lão tổ nhà , ánh mắt vô cùng phức tạp.
Cô gật gật đầu, phía những , dẫn đường cuộc đối thoại như học sinh tiểu học của cha và lão tổ nhà .
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi nửa chén , hai bàn luận từ thi từ ca phú đến triết lý nhân sinh, từ tướng mạo ngoại hình phê bình đến tu dưỡng nội tâm.
Còn vô ném chủ đề lên cô.
Khương Phân nhịn đầu , mẫu như ngoài cuộc, ánh mắt càng thêm phức tạp.
Sao cô cảm thấy… mẫu nhà giống như nữ chính vạn mê trong tiểu thuyết ?
Rất nhiều nam nhân ưu tú cùng lúc thích bà, vì bà mà điên, vì bà mà cuồng, vì bà mà đ-âm đầu tường?
Khương Phân xem suốt dọc đường đấu đ-á lẫn ?
Dẫn theo mấy ngọn núi lớn trở Khước Tà sơn trang.
Chưởng môn chăm chỉ cần cù theo phía , còn nhân lúc mấy ngọn núi lớn đang tham quan, lặng lẽ kéo tiểu sư sang một bên.
“Tiểu sư … chuyện … hai vị tiền bối .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-co-nuong-max-cap-la-bao-boi-cua-tong-mon/chuong-872.html.]
Khương Phân giây hiểu:
“Họ là cha của .”
“Cha, của !”
Nhất thời khống chế âm lượng, chưởng môn khi phản ứng lập tức che miệng, lén lút về phía bên .
Phát hiện mấy pho tượng Phật phát hiện , lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng kéo vạt áo tiểu sư .
“Đệ cho , cha !”
Khương Phân:
“Đệ là từ khe đ-á chui ?”
“Ý của là, cha là vua của một quốc gia phàm nhân ?
Sao…”
Hai vị , nào khí thế cũng mạnh hơn .
Người nam t.ử là kẻ tàn nhẫn, lão tổ nhà cũng chẳng hề kém cạnh.
Người nữ t.ử tuy vẻ yếu ớt, một khí thế khó , Vạn Ấp Lão Tổ còn gọi miệng thì tiểu tiên nữ, chắc hẳn cũng là một lão quái vật sống qua nhiều năm tháng .
Mà chút dáng vẻ phàm nhân nào ?
“Tiểu sư , nghĩ xem chưởng môn sư đối xử với thế nào?”
Chưởng môn méo mặt:
“Đệ cũng , cái vị trí chưởng môn sư dễ , sư thúc gặp khó khăn, là kiên quyết về phía sư thúc , ngày thường cũng chăm chỉ cần cù…”
Ông một phen diễn xuất, nếu bên cạnh đặt thêm một bản nhạc nền bi thương, ngay lập tức thể ngoài hát kịch.
Khương Phân mà thấy buồn cực kỳ:
“Đệ , sẽ gây phiền phức gì cho tông môn , chưởng môn cứ yên tâm là .”
Vị chưởng môn sư mặt là con cáo già , cô tám phần là ông đang giả vờ, nhưng công việc quả thật dễ dàng, cộng thêm chuyện của sư thúc , chưởng môn quả thực giúp họ ít…
Khương Phân trong lòng khẽ động, lặng lẽ gần chưởng môn.
“Chuyện chỉ với một , hãy chuẩn chuẩn , tổ chức một bữa tiệc lớn một chút…”
Hai lầm rầm một hồi lâu, một nữa ngẩng đầu lên, ánh mắt chưởng môn tràn đầy kinh ngạc, Khương Phân cứ như đang tổ tông của .
“Ta ngay!”
Lừa chưởng môn , Khương Phân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vẫy vẫy tay với Hoằng Văn đang xa.
“Cha và lão tổ của sẽ ở đây một thời gian, ngươi trông chừng những chỗ , đừng để t.ử ngoại môn tùy tiện phiền…
ừm, gọi Đa Đa và Thiếu Thiếu tới đây.”
Hoằng Văn cung kính gật đầu, trong lòng chút nặng trĩu.
Ba vị khả năng là đại năng Hợp Thể kỳ…
Y tự cho cũng coi như là từng trải, nhưng vẫn bắt đầu căng thẳng.
Dù bày quy mô gần với hoàng đế, họ cũng cảm thấy quá đáng.
thực tế, ba vị đại năng đó đều bình dị gần gũi.
Trữ Thánh Vân và Khương Tư Cẩm thì cần , trở về địa bàn của con gái, giống như về nhà , Khước Tà sơn trang tuy nhỏ hơn chút, nhưng quản lý ngăn nắp, thịnh vượng, tươi .
Trong lòng họ tràn đầy sự tán thưởng đối với sự tháo vát của con gái, liên tục gật đầu, hài lòng cực kỳ.
Vạn Ấp Lão Tổ tuy là nổi tiếng khó chiều, nhưng tiểu tiên nữ ở đây, hầu hết thời gian ông đều tỏ vẻ yếu đuối thể tự lo liệu, cho gì ăn nấy, cực kỳ dễ nuôi.