TIỂU HI - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:44:52
Lượt xem: 2,562
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời sáng, mơ màng tỉnh , phát hiện vẫn cuộn trong lòng Trưởng công chúa.
Nàng còn tỉnh.
Ta khẽ động đậy, nhân lúc nàng thức mà xuống giường.
Vừa chống dậy nửa chừng, ngẩng mắt lên, chạm ngay ánh của nàng.
Đôi mắt trong trẻo tỉnh táo, khác với tối qua.
Nàng trở bình thường.
“Ngươi là ai?”
Tim run lên, vội vàng lật xuống giường, quỳ rạp đất.
“Bẩm Trưởng công chúa, … tên Tiểu Hi.”
Ma ma tiếng động liền đẩy cửa bước , thấy cảnh tượng thì vội giải thích:
“Công chúa, cô nương chỉ là một cô nhi, Hoàng thượng phái tới.”
Người Hoàng thượng phái tới?
Ta hiểu, nhưng cúi đầu, dám lên tiếng.
Trưởng công chúa giường, .
Ánh mắt trầm trầm, đang nghĩ điều gì.
Rất lâu , nàng mới mở miệng:
“Ngươi .”
Ta như đại xá, vội vàng bò dậy, chạy ngoài.
Hôm nay muộn, điểm tâm sớm còn nữa.
Sư phụ sai quét sân.
Đêm qua mưa rơi, lá rụng đầy đất, ướt sũng bám c.h.ặ.t, quét lên vô cùng khó nhọc.
Ta quét từng chút một, quét đến khi mặt trời lên cao, bụng đói réo liên hồi.
Đến trưa, cuối cùng cũng tới giờ dùng cơm.
sư phụ gọi .
“Tiểu Hi, con mang cơm trưa đến cho Trưởng công chúa.”
Ta ngẩn .
“Vì là con?”
Sư phụ đáp, chỉ đưa hộp thức ăn tay .
Ta bước cửa, phía vang lên tiếng xì xào.
“Sư , để Tiểu Hi đưa, ?”
“Lỡ Trưởng công chúa phát bệnh thì ?”
“Lần đưa, cào một vết dài lắm, giờ vẫn lành.”
“Tiểu Hi đưa, các ngươi đưa ?”
“Ta… dám. Lần Trưởng công chúa suýt nữa đ.â.m một nhát.”
“Ta cũng dám…”
Ta nơi cửa, tay ôm hộp thức ăn, tiến cũng , lùi cũng xong.
cuối cùng vẫn c.ắ.n răng, bước về phía viện của Trưởng công chúa.
Trong viện tĩnh lặng như tờ.
Ta rón rén , đặt hộp thức ăn lên bàn, định buông xuống lập tức rời .
Vừa xoay —
“Sao là ngươi?”
Toàn cứng đờ.
Trưởng công chúa nơi cửa, đang .
Ta dám , cúi đầu, thở cũng dám mạnh.
Nàng hồi lâu, bỗng hỏi:
“Hôm qua suýt bóp c.h.ế.t ngươi?”
Ta vội lắc đầu.
“Trưởng công chúa khi là , cũng là vô ý.”
Nàng gì.
Một lát , nàng bước tới bàn, xuống.
“Ngồi xuống. Ăn cùng .”
Ta sững sờ.
Ma ma bên cạnh giục:
“Còn mau xuống?”
Ta vội vàng xuống, nhưng chỉ dám gắp cơm trong bát .
Trưởng công chúa ăn vài miếng đặt đũa xuống.
“Không ăn nữa. Ngươi ăn hết phần còn .”
Ta một bàn thức ăn, nàng.
Nàng , chỉ lặng lẽ ngoài cửa sổ.
Ta cúi đầu, bắt đầu ăn.
Ăn đến món nấm thì nghẹn .
Nuốt trôi.
Trưởng công chúa đầu .
“Không thích ăn thì đừng ăn. A Cúc cũng thích.”
Ta nhỏ giọng đáp:
“Ta ăn nấm sẽ nổi mẩn.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-hi/chuong-2.html.]
Nàng , trong ánh mắt thoáng qua điều gì đó.
“A Cúc cũng .”
Ăn xong, thu dọn bát đũa, ôm hộp thức ăn trống lặng lẽ lui ngoài.
…
Đến bữa tối, định đến trai đường thì ma ma tới.
“Tiểu Hi, Trưởng công chúa gọi ngươi qua dùng bữa cùng.”
Ta khựng , theo bước bà.
Trên đường, ma ma nhắc nhở:
“Tiểu Hi, công chúa tuy mang bệnh, nhưng trong lòng sáng như gương. Nếu để ngươi mang tâm tư khác mà lừa dối, sẽ tha.”
Bước chân chậm . Nghĩ đến phận của , lòng chút bất an.
“Ma ma, sẽ .”
“Ta sẽ lừa công chúa.”
Ma ma một hồi, gật đầu.
Bữa tối bày trong phòng Trưởng công chúa.
Nàng bên bàn, thấy đến thì chỉ chỗ bên cạnh.
“Ngồi.”
Ta xuống, cùng nàng từng miếng từng miếng ăn cơm.
Ăn nửa chừng, nàng bỗng hỏi:
“Trong nhà ngươi còn ai ?”
Đũa khựng .
“Mẫu … bệnh mà qua đời.”
“Phụ … phụ cũng .”
Nói đến phụ , lòng chột .
Ta dối?
phụ dặn …
Trưởng công chúa lên tiếng.
Rất lâu , nàng mới :
“A Cúc của cũng . Nếu vì bệnh, con bé giờ hẳn cũng khỏe mạnh như ngươi, cũng lớn bằng ngươi .”
Ta ngẩng đầu, thấy trong mắt nàng ánh lệ lấp lánh, nhưng cố nhịn rơi.
Trong lòng cũng dâng lên một nỗi buồn.
Nàng bỗng hỏi:
“Ngươi ăn đào ?”
Ta lắc đầu.
“Không dám.”
“Có gì mà dám?”
“Đào mọc là để ăn. Ngày mai ngươi đến, hái cho.”
Khi trở về, ma ma ôm theo một tấm chăn dày.
“Công chúa sai đưa tới.”
Bà đặt chăn lên giường .
“Ban đêm lạnh.”
Tấm chăn mềm mại, dày dặn, còn vương mùi nắng hong.
Đêm , ngủ say.
Sáng hôm , thưa với sư phụ một tiếng, về phía viện của Trưởng công chúa.
Nàng thật sự cây đào, ngẩng đầu lên, tay cầm một cây sào trúc, đang cố với quả đào lớn nhất ngọn.
“Đỡ lấy.”
Nói xong, nàng thả quả đào xuống. Ta luống cuống chụp lấy.
Cắn một miếng.
Chua!
Chua đến mức mặt nhăn nhúm, nhe răng trợn mắt.
Trưởng công chúa , thấy dáng vẻ , sững một chút bật .
Ma ma bên cạnh, mắt bỗng đỏ lên.
“Ngươi ăn chua?”
Trưởng công chúa bước .
Ta gật đầu.
“Ta thích ngọt.”
Nàng quả đào trong tay .
“Chua lắm ?”
Ta đưa quả đào về phía nàng.
“Công chúa thử ?”
Đưa nửa chừng mới nhớ c.ắ.n một miếng.
Ta vội rụt tay .
Trưởng công chúa cúi xuống, c.ắ.n một miếng ngay tay .
Nàng chậm rãi nhai, chân mày khẽ nhíu.
“Quả nhiên chua.”
Nàng đẩy quả đào , tiếp tục với cây.
“Quả đỏ hơn, hẳn sẽ ngọt.”