TIỂU HI - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:44:56
Lượt xem: 2,152

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ như , bước chân càng lúc càng nhanh.

Đến cửa nhà.

Trong nhà, phụ đang ở chính đường đợi .

Thấy bước , ông dậy, thẳng tới.

“Bốp!”

Một cái tát giáng mạnh xuống mặt .

Ta sững sờ, nước mắt lập tức rơi xuống.

“Sao ngươi xuống núi?”

“Ngươi hại c.h.ế.t Thu Vân ?”

Ta ôm má, run rẩy.

“Con chỉ… chỉ là ở bên Trưởng công chúa chữa bệnh. Đợi nàng khỏi , con sẽ về núi. Phụ , con từng là ai. Không ai con là Hứa gia.”

Sắc mặt ông dịu đôi chút, nhưng chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.

“Ta Trưởng công chúa mang một cô nhi về phủ, đối đãi khác thường.”

“Không là ngươi chứ?”

Ta dám lên tiếng.

Ông hừ lạnh.

“Tiểu Hi, ai cho phép ngươi dây Trưởng công chúa? Ngươi thể an phận ở núi ?”

“Con cố ý trêu chọc nàng.”

Nước mắt nhòe cả mặt.

“Là nàng nhận nhầm con thành nữ nhi của nàng, con…”

“Vậy bây giờ ngươi .”

Ông cắt ngang.

Ta sững .

“Đi?”

“Ta dự định để Thu Vân mặt.”

“Để Thu Vân đến an ủi Trưởng công chúa. Nếu sự che chở của công chúa, phát hiện nàng là cô nhi của Hầu phủ, công chúa cũng sẽ bảo hộ. Hoàng thượng nể mặt Trưởng công chúa, cũng sẽ tha cho nàng.”

Ta nhớ chuyện bên hồ hôm .

Thẩm Thu Vân Trưởng công chúa bóp cổ, mặt tím tái.

“Nàng sẽ thương. Phụ , lúc phát bệnh, Trưởng công chúa sẽ khác thương. Nàng suýt bóp c.h.ế.t Thẩm Thu Vân…”

“Ngươi , vì Thu Vân ?”

Giọng ông cứng rắn.

“Tiểu Hi, Thu Vân là nữ nhi của ân nhân . Ngươi là nữ nhi của , nên giúp báo ân.”

Ta khuôn mặt .

Sao xa lạ đến thế?

Ta từng trong lòng ông nũng.

Từng ông bế lên cao ngắm hoa đăng.

Từng dựa vai ông ngủ khi kể chuyện.

Vậy mà bây giờ…

“Phụ , con từ biệt Trưởng công chúa.”

Sắc mặt ông lập tức đổi khác.

“Có ngươi rời ?”

“Tiểu Hi, ngươi ích kỷ như ?”

Tim lạnh buốt.

“Con … con nguyện ý .”

Lúc sắc mặt ông mới dịu .

“Vậy thì . Đi ngay.”

Ông vẫy tay, hai thị vệ bước .

“Đưa tiểu thư nơi khác. Tìm chỗ xa một chút, đừng để Trưởng công chúa tìm .”

“Phụ …”

Ta cầu xin.

“Con thể từ biệt công chúa ? Chỉ một câu thôi.”

“Tiểu Hi. Đừng sinh thêm chuyện.”

Ông phất tay.

“Đi.”

Thị vệ hai bên .

Ta ông cuối, xoay bước ngoài.

Đến cửa, bỗng dừng .

“Phụ .”

Ông đầu.

“Nếu một ngày con cũng trở thành nữ nhi của ân nhân, đối đãi với con như ?”

Môi phụ khẽ động.

Ta chờ ông đáp, xoay bước khỏi cánh cửa .

Bên trong là nhà của ngày .

Bên ngoài là , sẽ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-hi/chuong-6.html.]

Nước mắt rơi.

Ta lau , rơi.

Trong lòng như thứ gì đó vỡ vụn thành từng mảnh.

Thị vệ nhét xe ngựa. Rèm buông xuống, bên ngoài liền mù mịt.

Ta co trong góc, ôm gối, đầu óc trống rỗng.

Không chạy bao lâu, xe ngựa đột ngột dừng .

Bên ngoài vang lên tiếng đ.á.n.h hỗn loạn.

Ta giật , lén vén một góc rèm .

Chưa kịp rõ, một bàn tay thò , nắm c.h.ặ.t cổ tay , kéo khỏi xe.

“Đi!”

Ta kéo lên lưng ngựa. Chưa kịp phản ứng, ngựa phi .

Gió rít bên tai. Ta cố mở mắt, đầu .

Sao là Thái t.ử?

“Điện hạ? Sao …”

“Nếu hôm nay xuất cung, ngươi bọn buôn bán tận chân trời !”

Giọng pha chút đắc ý.

Buôn ?

Ta há miệng, đó buôn , là thị vệ của phụ .

lời đến môi nuốt xuống.

Thái t.ử đưa về phủ Trưởng công chúa.

Xe dừng cửa.

Ta nhảy xuống, bậc thềm, chợt do dự.

Ta chỉ từ biệt một câu, sẽ rời

Thái t.ử bước tới, thấy nhúc nhích, khẽ nhướng mày.

“Đứng ngẩn đó gì? Vào .”

Hắn nắm tay , kéo thẳng trong.

Trong sân mấy đó.

Phụ giữa, bên cạnh là Thẩm Thu Vân.

Nàng cúi đầu, nép lưng ông, vẻ mặt tò mò.

Trưởng công chúa ghế cao, đang họ.

“… Công chúa, đây là nữ nhi của thần, Hứa Trường Hi.”

“Nó hiền lương nhất mực. Chuyện chỉ là ngoài ý . Trường Hi nguyện ở bên công chúa chuộc , hầu hạ công chúa chu .”

Thẩm Thu Vân dịu giọng:

“Công chúa, nguyện ở bên hầu hạ công chúa. Hôm , khiến công chúa kinh sợ, bù đắp…”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Trưởng công chúa nàng, mặt chút biểu cảm.

“Không cần.”

Ánh mắt nàng vượt qua Thẩm Thu Vân, dừng nơi cửa.

“Tiểu Hi, đây.”

Phụ theo ánh , sắc mặt như gặp quỷ.

Ta khựng một chút, vẫn bước tới Trưởng công chúa.

“Công chúa.”

Giọng phụ căng c.h.ặ.t, gượng:

“Nha đầu ở chỗ ?”

Thẩm Thu Vân bỗng phẫn nộ chỉ :

“Nàng… nàng là của Tĩnh Nam hầu phủ.”

Sắc mặt phụ đại biến.

“Trường Hi!”

Thẩm Thu Vân vẫn tiếp:

“Nàng là đích nữ của Tĩnh Nam hầu phủ trốn . Ta từng gặp nàng trong Hầu phủ.”

Ta Thẩm Thu Vân.

Trong mắt nàng thoáng qua một tia đắc ý.

Trán phụ rịn đầy mồ hôi.

“Công chúa, nha đầu đúng là của Tĩnh Nam hầu phủ. Nó lẻn phủ công chúa, ắt hẳn mưu đồ!”

Ông sang , sắc mặt xanh mét.

“Ngươi thật to gan! Tĩnh Nam hầu phủ phạm thượng tạo phản, ngươi là dư nghiệt, dám trộn phủ công chúa!”

Thái t.ử kinh ngạc:

“Ngươi họ Thẩm?”

Trưởng công chúa khẽ nhíu mày, .

“Tiểu Hi, ?”

“Người !”

Phụ chờ mở miệng, quát lớn:

“Bắt nghịch tặc , đưa đến Đại Lý tự!”

 

Loading...