TIỂU HI - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:44:58
Lượt xem: 2,313
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi tin , đang xổm trong sân cho cá ăn.
Thức ăn cá rơi vãi đầy đất.
Ta cứ tưởng tim c.h.ế.t từ lâu.
đến lúc mới , hóa nó vẫn thể c.h.ế.t thêm nữa.
Phụ vì che giấu Thẩm Thu Vân mà cách chức.
Thẩm Thu Vân đày biên cương, cả đời cũng thể trở về.
Bệnh của Trưởng công chúa khá hơn nhiều.
Từ rơi xuống nước, nàng phát bệnh ngày càng ít, nay lâu tái phát.
Vệ thần y , tảng đá trong lòng nàng đang dần dần buông xuống.
…
Hôm trời quang đãng.
Trưởng công chúa đưa ngoài dạo một chút.
Chúng bước tới cổng, một bóng bỗng lao , chắn mặt.
Là phụ .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ông gầy nhiều, tóc cũng bạc hơn, y phục nhăn nhúm như mấy ngày .
Vừa thấy , mắt ông sáng lên.
“Tiểu Hi! Tiểu Hi, theo phụ về nhà!”
Ta lùi , nép lưng Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa khẽ nhíu mày, chắn .
“Hứa Phú An, ngươi gì?”
Phụ , vành mắt đỏ hoe.
“Tiểu Hi, phụ sai . Phụ nên để con Thu Vân. là phụ ruột của con! Con thể nhận !”
Trưởng công chúa lạnh.
“Họ Hứa , e là ngươi phát điên . Nữ nhi của Trường Nguyệt , ngươi cũng dám cướp?”
Phụ nhạt.
“Công chúa lắm.”
“ trong lòng rõ ràng nhận nó nữ nhi chẳng qua vì thiếu một kẻ lời bên cạnh. Đến ngày chán , cũng sẽ đuổi nó như thường.”
Ta bật :
“Mẫu !”
Phụ , ánh mắt đầy thương hại.
“Tiểu Hi, công chúa là kim chi ngọc diệp. Nếu thật sự nhận nữ nhi, khắp kinh thành bao quý nữ xếp hàng chờ. Cần gì nhận một nha đầu dối như con?”
“Con theo phụ về . Phụ giờ tuy nghèo, nhưng dù cũng là cha ruột của con. Người ngoài đối với con đều điều kiện. Chỉ phụ mới là thật lòng.”
Trong lòng chua xót.
“Nhà?”
“Từ ngày phụ đưa con lên núi, con còn nhà nữa…”
Sắc mặt ông đổi .
“Tiểu Hi, khi phụ bất đắc dĩ…”
“Bất đắc dĩ là vì báo ân? Vì cứu Thẩm Thu Vân? Vậy còn mạng của con? Mạng con mạng ?”
Nói đến đây, nước mắt trào .
“Người từng hứa với mẫu sẽ chăm sóc con cho , để con chịu ủy khuất, để con vì thiếu mà thiếu một phần yêu thương.”
“Thế mà đưa con lên núi.”
“Trên núi lạnh như , là Trưởng công chúa cho con một chiếc chăn. Con đói đến chịu nổi, là Trưởng công chúa cho con ăn, để con c.h.ế.t đói.”
“Lúc nàng phát bệnh c.ắ.n con, con chạy, vì con nàng cố ý. Nàng nhận nhầm con là A Cúc, con vạch trần, vì con nàng vui.”
Ta bước lên một bước, thẳng ông.
“Còn thì ?”
“Người tìm đến con, là để bảo con cút , để bảo vệ nữ nhi của ân nhân.”
Phụ lảo đảo một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tieu-hi/chuong-8.html.]
“Tiểu Hi, phụ cũng là…”
“Con theo về. Từ nay về , con còn là nữ nhi của . Người cũng phụ của con.”
“Tiểu Hi!”
Ông đưa tay nắm lấy .
Ta lùi một bước, nép lòng Trưởng công chúa.
“Con còn phụ nữa… nhưng con mẫu .”
Trưởng công chúa sai đuổi ông .
…
Rất lâu , ma ma kể chuyện của phụ .
Ông còn tới mấy nữa.
Mỗi đều ngoài cổng. Không gặp thì kéo qua đường , công chúa cướp nữ nhi của ông.
Nói rằng nha đầu trong phủ công chúa vốn là nữ nhi của ông, công chúa cưỡng đoạt.
Ma ma sai đuổi .
ông đến.
Hôm , ông đang kéo một bán hàng rong qua đường, đến nước bọt văng tung tóe.
“… Đó là nữ nhi ruột của ! Trưởng công chúa ỷ thế h.i.ế.p , cướp nữ nhi , còn đ.á.n.h đuổi ! Trên đời còn vương pháp …”
Ta trong cổng ông.
Ông gầy hơn nữa, tóc bạc thêm, y phục vẫn nhăn nhúm, so với còn chật vật hơn.
Ông thấy , kích động buông bán hàng, nhào về phía .
“Tiểu Hi! Tiểu Hi c.o.n c.uối cùng cũng ! Phụ nhớ con khổ lắm!”
Ta lùi một bước.
Ông dừng ngưỡng cửa, cách bậc cửa .
“Tiểu Hi, theo phụ về . Phụ thật sự sai . Sau nhất định đối với con, bao giờ đưa con nữa…”
Ta ông.
“Người tới gì?”
Ông xoa tay, nịnh nọt.
“Tiểu Hi, phụ thật sự còn cách nào. Giờ chức quan, bạc, cơm cũng sắp mà ăn. Con với Trưởng công chúa một tiếng, để nàng… để nàng cho thêm hai nghìn lượng.”
Ta sững .
“Cái gì?”
“Chỉ hai nghìn lượng thôi. Nữ nhi nuôi lớn từng năm, chẳng lẽ giao cho nàng? Phụ bảo đảm, lấy tiền xong, đến tìm con nữa.”
“Con với công chúa . Nàng thương con như , hai nghìn lượng với nàng đáng gì…”
“Không tiền.”
Ông khựng .
“Con theo về.”
Ta bước lên một bước, ông lùi về .
“Ngươi… ngươi gì?”
“Người đưa con về ? Con ngay bây giờ.”
Phụ vội vàng khuyên .
“Tiểu Hi, con… con đừng loạn. Con với công chúa một tiếng, hai nghìn lượng… Sau con ở phủ công chúa ăn ngon mặc , chẳng sung sướng hơn ở bên phụ ?”
Ta đáp:
“Con , tiền. Con theo . Đi ngay.”
Ông đẩy .
“Ngươi là nữ nhi của công chúa, cho cha ruột ngươi hai nghìn lượng thì chứ?”
Sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Ma ma xông , kéo lưng bà.
“Không tiền. Lần còn tới, đ.á.n.h gãy chân ngươi.”
Sắc mặt phụ trắng bệch, hoảng sợ chui ngõ.
Ma ma nắm tay , xoay trong.